[chưa hoàn]

Sư phụ, không cần a

Di Nhã

 

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, Np, sắc nặng
Editor: jabokivt.
Văn án:
Năm năm cùng với hai vị sư phụ sớm chiều làm bạn, có phải hay không là phu quân?

Hai cái hận thù thật sâu, trả giá thật tình liệu có thể đổi lấy yêu!

Bốn nam nhân ái hận quấn quýt si mê, là tình dục thịnh yến vẫn là chân ái thẳng thắn?

Một cái nữ tử linh thịt tình yêu, gây ra thịnh thế màn khói hạ trăm năm thù hận,

Vận mệnh chi luân đã muốn chuyển động, bí mật sắp vạch trần…

Rating:18+,…

Tiến độ: chắc khoảng 2 chap/tuần.

Quyển truyện gồm có 379 chương (dài vl) + phiên ngoại.

đề nghị không pót truyện sang trang khác khi chưa có sự đồng ý của editor..!

chương 1: 1.1; 1.2                    chương 2                    chương 3                           chương 4

chương 5                                chương 6                       chương 7                            chương 8

chương 9                               chương 10                     chương 11                         chương 12

chương 13                     chương 14                         chương 15                   chương 16

chương 17                        chương 18                       chương 19                     chương 20

chương 21                        chương 22                          chương 23                     chương 24

chương 25                                 chương 26: 26.1, 26.2                                    chương 27

chương 28                         chương 29                        chương 30                      chương 31

chương 32                          chương 33                      chương 34                        chương 35

chương 36                         chương 37                        chương 38                        chương 39

chương 40                          chương 41                        chương 42                        chương 43

chương 44                          chương 45                       chương 46                         chương 47

chương 48                   chương 49                          chương 50

chương 51                                 chương 52                         chương 53

chương 54                            chương 55                             chương 56

chương 57                             chương 58                             chương 59

chương 60                         chương 61                        chương 62                      chương 63

chương 64                         chương 65                   chương 66                       chương 67

chương 68                           chương 69                        chương 70                   chương 71

chương 72                            chương 73                        chương 74                    chương 75

chương 76                            chương 77                      chương 78                      chương 79

chương 80                           chương 81                        chương 82                    chương 83

chương 84                            chương 85                        chương 86                    chương 87

chương 88                           chương 89                           chương 90                    chương 91

chương 92                           chương 93                           chương 94                      chương 95

chương 96                        chương 97

~~~~~~~ hoàn quyển MỘT~~~~~~~~~

chương 98                        chương 99

vì vấn đề tế nhị nên ad quyết định set pass bạn nào muốn xin pass thì phải là follower và pm gmail ở duoi

Read More

Chương 109: Phượng hoàng đồ lại hiện

Chương 109: Phượng hoàng đồ lại hiện (H nặng)

Tê nhi của ta đẹp qúa, giống như yêu tinh vậy.” Chàng dùng bàn tay to hữu lực xoa nắn khắp cơ thể ta, cuối cùng dừng lại ngay trên tuyết đồn. Huyệt nhỏ cắn chặt dị vật, cúc huyệt còn chứa côn thịt thô to, địa phương non mềm ở trung gian không ngừng bị chen chúc. Thanh Nham còn dùng sức chèn ép cả hai địa phương. Hạ thân của ta giống như bị thứ gì đó thật lớn xuyên qua. Mà thứ dị vật đó, dưới bàn tay của hắn, không ngừng ma sát ta.

Không được… Thanh Nham… ta muốn chết.” Thân thể hư thoát không còn chút khí lực, ta ghé vào bàn trang điểm, khi quay đầu nhìn hắn liền hoàn toàn không khống chế được bản thân. Phượng hoàng hoả đồ* hiển hiện trên lưng tuyết trắng. Phượng hoàng giương cánh muốn bay, không biết Tam ca làm như thế nào, so với lần trước màu sắc nhạt hơn, nhưng càng thêm sống động. Dưới ngọn đèn mờ mờ, hình ảnh kia giống như vật thật tồn tại.

Hình ảnh qúa mức yêu dị khiến ta muốn thét to, nhưng dưới bàn tay điêu luyện của Thanh Nham lại phát ra tiếng rên rỉ mất hồn.

Mười ngón tay của chàng đan chặt hai tay của ta, cả người cúi xuống hoàn toàn dán chặt lên lưng ta, thân hình cao lớn đầy áp bách, mặc cho sáp nhập chiều sâu hay đè ép phía dưới càng thêm chặt chẽ.

Ngoan, bảo bối, không phải sợ…” chàng nằm ngay bên cạnh ta thanh âm nỉ non mất hồn: “Hình xăm này rất đẹp, Tê nhi của ta vừa thuần khiết lại đẹp đẽ (yêu mị), nhưng nếu nàng không muốn nói, ta liền đáp ứng, chắc chắn sẽ giúp nàng chữa khỏi được không?

Vâng… ưm” Chiếm được đáp ứng của Thanh Nham, nỗi sợ hãi dần dần biến mất. Sau đó, dâm tặc càng thêm đòi hỏi mãnh liệt khiến ta một lần nữa hư thoát, đạt cao trào. Không biết trải qua bao lâu, ta rốt cục lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Thời điểm tỉnh giấc, trời đã sáng rõ, lấy tay chống giường ta phát hiện cả người không còn sức. Nghĩ đến chuyện xảy ra đêm qua, ta cố sức đứng dậy nhìn quanh bốn phía, không có Thanh Nham, không có quần áo hỗn độn, ngay cả cây trâm* cũng được đặt trong hòm để ở xa xa, chẳng lẽ hết thảy mọi chuyện đều là giấc mộng?

*: cây trâm chính là dị vật đó mọi người.

Thanh Nham,” ta khẽ gọi “Chàng đang trốn ở đâu?

Không ai trả lời, trong phòng trống rỗng không bóng người khiến lòng ta xuất hiện một nỗi hoảng sợ không nói nên lời.

Bạch trạch nghe được thanh âm, chạy từ trong ổ ra, khẽ phe phẩy đuôi nhỏ cọ cọ vào chân ta. Ta xoay người, muốn ôm nó lên nhưng liền dừng lại vì cơn đau xót trướng trướng truyền từ dưới hạ thân.

Nếu không có Thanh Nham làm sao lại xảy ra tình huống như vậy? Đang trong lúc rối rắm, ta bỗng nghe thấy tiếng đập cửa.

Công chúa có trong đó không?” là Tam ca.

Ta xoay người quay vào buồng trong, cắn răng trèo lên giường lớn, đắp mền lên. Bạch trạch lui về phía sau hai bước liền dùng sức nhảy tới bên gối của ta.

Ta kinh ngạc nhìn nó hoạt bát phe phẩy cái đuôi, dường như nó muốn khoe khoang bản thân lợi hại như thế nào, bộ dáng cực kì đáng yêu.

Tiếng đập cửa bên ngoài làm ta phục hồi tinh thần, ta khẽ ho một tiếng, nói: “Tiến vào.”

Cửa lớn rộng mở, Tam ca vẫn làm ra vẻ thầy thuốc, sau khi hắn tiến vào, cung nữ phụ trách rửa mặt liền nối đuôi tiến vào. Ta lấy lí do thân mình không khoẻ không thể xuống giường, chỉ dùng trà nồng súc súc miệng, lấy khăn lông ướt xoa xoa mặt, rồi thay xiêm áo trang sức chuẩn bị ăn sáng.

Đa tạ thầy thuốc Ôn mấy ngày qua đã chiếu cố tiểu nữ.” Ta không hề động đến đồ ăn trước mặt, vẫn làm bộ dáng ngây thơ khả ái, cười nói: “Chính là nam nữ dù sao vẫn có sự khác biệt, Tê nhi sợ người ngoài biết được liền mất thể thống hoàng gia. Không biết…”

Hắn không đợi ta nói xong liền tiếp lời: “Đó là điều hiển nhiên, Ôn đang muốn cáo từ. Bất qúa bị người khác nhờ vả phải làm xong một chuyện mới có thể rời đi.”

Người nào?” ta mỉm cười: “Không biết thầy thuốc Ôn chịu sự nhờ vả của ai?”

Sư phụ của ngươi, Ôn Nhai, Ôn Ly.” Hắn mặt không đổi sắc nhìn ta trả lời. Giống như bị gõ thật mạnh một cái, đầu óc ta có chút mộng mị, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào. Một hồi im lặng, tươi cười trên mặt cơ hồ cứng lại, ta lại hỏi: “Sư phụ nhờ vả khi nào?”

Mấy ngày trước dùng bồ câu đưa tin.” Hắn không nhanh không chậm trả lời, bộ dáng vân nhạt phong thanh*, thậm chí so với Thanh Nham càng giống thầy thuốc hơn, nhưng hắn lại chính là Tam ca của ta.

*: đại khái là hững hờ, nhàn nhạt giống tiên tử.

Tam ca so với thời điểm rời đi năm đó có một sự thay đổi lớn về khí chất, nhưng bộ dáng lại không biến hoá lớn lắm. Thế nhưng khi ta tỉnh mộng ý thức còn mơ hồ, Tam ca liền nói “Mất trí nhớ”, gạt ta nói hắn là người khác. Cho dù ta thật sự quên chuyện đã xảy ra khi hắn ở đây, bằng quan hệ từ nhỏ của chúng ta, Tam ca thật sự cho rằng ta không nhìn ra sao? Huống hồ hết thảy mọi thứ trong viện đều bất đồng so với qúa khứ, ta cho dù có trở nên ngu ngốc lần nữa cũng không đến mức như thế.

Ta giương mắt nhìn người đang cười- Tam ca, giống như bị lường gạt, rốt cuộc ta không thể chịu nổi mà phá tan lớp mặt nạ.

Gạt người.” Đến nông nỗi này, đã không thể tiếp tục duy trì biểu tình cẩn thận, bình tĩnh nữa, ta tiếp tục nói: “Ngươi gạt ta, sư phụ đã rời khỏi hơn mười ngày rồi.”

Có gạt người hay không, sư phụ ngài đến đây mới biết được, ta được người khác uỷ thác, tuyệt không thể bỏ đi.”

“Ngươi không cần giả bộ nữa.” Nghĩ tới đối đãi tàn ngược trên thân thể, hình xăm phía sau lưng, cả người ta liền run rẩy, thanh âm rống giận: “Ta muốn ngươi rời đi ngay lập tức, đi, đi ngay!

Hắn khoát khoát tay áo, cung nữ phía sau nghe lời rút lui đồng thời đóng luôn cửa phòng. “Còn đang suy nghĩ liệu Tê nhi có thể chịu đựng được bao lâu, hai ngày liền không chịu nổi ư?”

“Hỗn đản!” Ta quay đầu đi không nhìn hắn, lửa giận trong lòng giống như lửa cháy lan mạnh trên đồng cỏ.

Một bàn tay to bóp chặt cằm ta, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: “Kì thật ta còn muốn tiếp tục chơi đùa với nàng, đáng tiếc tên phụ hoàng yếu đuối lại triệu kiến Tê nhi vào cung, chuẩn bị đại điển cập kê. Có một số việc không nên nói thì không được nói, ví dụ như ngươi a, chớ làm mất thể thống hoàng gia.” Mắt phượng khẽ nhíu, nhìn ta nói: “Ngươi ta đều biết hoàng gia vốn là nơi mất thể thống nhất trên đời, mọi người chỉ làm giả bộ thôi. Tê nhi phải chờ ta, hẹn gặp lại ở lễ cập kê. Không nên quên lời ta đã nói, vĩnh viễn không được rời khỏi ta.”

Cắn chặt môi, giãy mạnh khỏi sự kiềm chế của hắn, hắn liền quay lưng nghênh ngang rời đi. Vừa nhìn thấy hắn bước ra khỏi cửa lớn, ta liền phẫn nộ gạt tay hòng gạt hết mọi đồ đạc trên bàn, tay liền bị một người chặn lại.

Thanh Nham!” nhìn thấy một người quỷ mị xuất hiện bên người, ta phi thường kinh ngạc. “Nguyên lai chàng vẫn còn ở đây, ta còn tưởng mình nằm mơ.”

“Nha đầu ngốc! Khi ta nghe thấy tiếng bước chân của Tam ca ngoài sân liền bế khí, trốn vào tủ.” Nham ngồi ngay cạnh ta, nhẹ nhàng giam cầm trong lồng ngực chàng.

Tất cả những lời vừa rồi, chàng có nghe được?” Ta dựa vào người chàng, vô ý nói: “Phải vào hoàng cung, kế tiếp chúng ta nên làm gì?”

Đứa ngốc, đừng lo lắng, ta sẽ cải trang xen lẫn với hạ nhân cùng ngươi tiến vào. Kì thực, ngày mười lăm này ở trong hoàng cung càng an toàn hơn.”

Ta gật gật đầu, nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Thanh Nham, hiện tại ta có chút hoang mang không biết nên làm gì?

Chàng sủng nịch nhéo nhéo mũi ta: “Nha đầu ngốc đừng lo lắng, mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi.”

PS: buồn chán qúa, lượt view qúa ít, biết sao h do ta đặt pass mà, hiuhi

Chương 103: cắn đến chảy máu (pass giống chương 101 nhé)

Chương 103: cắn đến chảy máu( Cao H, hạn )

Hai loại cảm giác xé rách cùng thỏa mãn mâu thuẫn mà mãnh liệt khiến ta không chịu nổi thét chói tai, toàn thân không ngừng run rẩy. “Tê Nhi có thể tự xoay sở không?” Thanh Nham lấy ngón tay giải phóng môi dưới của ta, thanh âm khàn khàn hỏi.

Tê Nhi… Có thể.” Ta mạnh miệng nói ra những lời này, lập tức cắn môi lấy tay đè bờ vai hắn xuống, chậm rãi quắp hai chân tê dại vô lực lên hông hắn, khiến hạ thân chỗ kia gắt gao co rút lại, ta “Tê” một tiếng phát ra thanh âm run rẩy.

Ngô… Kẹp lấy ta…” Thanh Nham phả hơi thở đầy nam tính lên tai ta khiến ta rung động không thôi, mười ngón tay thon dài gắt gao bấm vào vai hắn. Ta ngồi chồm hổm trên mặt đất, tuyết đồn chậm rãi đung đưa trước mặt hắn, tận sâu bên trong bị nhục bổng gắt gao lấp đầy, mãi đến khi ta cơ hồ muốn quỳ xuống, vật nam tính mới rút ra một chút.

Đẹp quá…” Thanh Nham cúi đầu tán thưởng, “Tê Nhi bảo bối cắn thật chặt, thịt bên trong người đều bị lôi ra.” Hắn ý xấu đè lên nộn thịt đang cắn chặt nhục bổng thô to, lấy đầu ngón tay vỗ về chơi đùa, thanh âm thô ráp nói, “Thật mịn màng, thật mềm mại, khiến ta muốn cắn một ngụm!”

A… Sẽ rách mấtĐừng ấn… A…” Bên trong bị đại nhục bổng lấp đầy, bên ngoài còn có ngón tay đè lại thịt non mềm, hạ thể bị kích thích quá mức mãnh liệt, ta hừ nhẹ một tiếng, một lượng lớn mật dịch từ bên trong chảy ra, phủ lên khắp dương vật, Thanh Nham hừ nhẹ một tiếng, “Tiểu hồ ly…, Dục thú ngủ đông trong cơ thể đã thức tỉnh ư!

Cơn khoái cảm hoàn toàn đánh tan lý trí, tuyết đồn cao cao run rẩy, nhục bổng phù một tiếng thoát khỏi cơ thể, ma sát mãnh liệt liên tiếp tạo ra khoái cảm mất hồn, ta tay vịn vai phải Thanh Nham, một tay cầm lấy nhục bổng cao ngất ở phía sau, cắn răng phù một tiếng ngồi thụp xuống. Ngay khoảnh khắc ấy có chất lỏng đặc sánh theo sự chuyển động của thân thể văng ra ngoài.

Từ một chỗ cơn rung động lan toả khắp cơ thể. Ta điều chỉnh phương hướng phía dưới, làm cho nhục bổng mỗi lần chạm đều chạm đến chỗ tận cùng thoải mái nhất. Thật nhanh quá, linh hồn nhỏ bé giống như muốn rời khỏi thể xác, sắp bay lên trời rồi! Thanh Nham nhìn thấy động tác của ta khẽ nói một tiếng, tiếng than nhẹ giống như dược lực mạnh nhất đầy thúc giục, đem ý định lùi bước cùng nỗi khiếp đảm đánh bật,

Ta bắt đầu không ngừng bay lên hạ xuống, một chút một chút lỗ nhỏ co rút nhanh chóng phun ra nuốt vào nhục bổng thật lớn. Mỗi một lần va chạm đều muốn đánh nát hồn phách, mỗi một lần rút ra chọc vào đều giống như kéo hết dâm mỹ nộn thịt ra ngoài (arg!!! đoạn này ta không biết dịch sao cho trôi chảy mn chịu khó nhé), toàn thân bị khoái cảm tê dại thấu xương bao bọc, thanh âm ngâm nga trong miệng không thể kìm nén phát ra ngoài.

A… Ưm” “Bảo bối… Bao bọc ta…” Thanh Nham một tay đỡ lấy eo nhỏ lắc lư như sắp gãy cùng chuyển động theo động tác của hắn, tay kia thì chơi đùa với miệng của ta, vừa càn quấy vừa nói, “Ngoan bảo bối, ngậm lấy ta… Ách…” Hai ngón tay trong miệng ta, duỗi ra rụt lại đồng điệu theo quy luật của cơ thể. Trong thân thể hai lỗ nhỏ đều bị chặn lại, ở hai nơi mật dịch đều theo động tác không ngừng chảy xuống, khoái cảm mãnh liệt không ngừng chà đạp thân hình mảnh mai của ta.

A… Hắn thế nhưng cúi người, ngậm một bên nhũ hoa. Ý xấu tràn ngập trong mắt Thanh Nham, hắn dùng răng nanh khẽ nhay điểm hồng nộn kéo ra ngoài. Đầu vú nhỏ cũng bị hắn kéo! Bất thình lình khoái cảm ập đến khiến thân mình mạnh mẽ run lên, hạ thân bắt đầu từng chút từng chút co rút, cả người run rẩy không biết nên làm như thế nào, sẽ đến…

Hắn rút bàn tay ta khỏi miệng nhỏ của ta, đồng thời dùng cả hai tay nắm lấy eo nhỏ, tiết tấu trở nên dồn dập hơn, lực sáp nhập càng mạnh hơn.”Phốc xích… Phốc xích…” Thanh âm dâm mỹ không ngừng gõ lỗ tai, thân mình kêu gào không thể tự kiềm chế, ta ngẩng đầu về phía sau, cắn môi ngặn chặn tiếng nức nở, vào những lúc không thể chịu đựng được mới than nhẹ. Dâm tặc bàn tay to siết nhanh hơn, tiếng thở dốc cũng càng lúc càng lớn.

Đến! Hạ thân phun ra lượng mật dịch lớn, ta kinh hô một tiếng, cả người co rút. Trước mắt có vô số đóa hoa nở rộ, thân thể ta chợt căng ra, nhắm mắt hưởng thụ cảm thụ kỳ diệu vô cùng. “Không… Nga…” Hắn thế nhưng thuận thế xoay người ta lại, đem hai chân vô lực ép lên tận đỉnh đầu, cự vật vẫn còn ngẩng cao thô to phốc xích một chút sáp nhập hạ thể, nơi đó… Nơi đó chất lỏng còn chưa xuất ra hết. Đại bổng không quan tâm miệng nhỏ còn đang co rút trong cao trào và đang không ngừng phun ra chất lỏng dâm mỹ, sáp nhập vào cơ thể bắt đầu ra sức luật động.

Sẽ điên mất, sẽ chết mất, bởi vì bởi vì không thể chịu nổi tình cảnh này! Ta dùng răng nanh cắn chặt nắm đấm của mình, cố gắng kiềm chế tiếng thét chói ta.

Đứa nhỏ hư hỏng” Hắn kéo tay ta ra, đem đầu ta đặt lên bờ vai dày rộng “Cắn nơi này!” Đã muốn phát điên, ta không thể ức chế dục thú trong lòng, thuận thế cắn bờ vai của hắn. Hắn thân mình run lên, than nhẹ ra tiếng, lập tức mãnh liệt sáp nhập, sáp nhập. Ta ô ô cuồng loạn hừ nhẹ, trong miệng dần dần cảm nhận được chất lỏng tinh ngọt… Hắn bị ta cắn đến chảy máu…