[chưa hoàn]

Sư phụ, không cần a

 

Di Nhã

 

 
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, Np, sắc nặng
Editor: jabokivt.
Văn án:
Năm năm cùng với hai vị sư phụ sớm chiều làm bạn, có phải hay không là phu quân?

Hai cái hận thù thật sâu, trả giá thật tình liệu có thể đổi lấy yêu!

Bốn nam nhân ái hận quấn quýt si mê, là tình dục thịnh yến vẫn là chân ái thẳng thắn?

Một cái nữ tử linh thịt tình yêu, gây ra thịnh thế màn khói hạ trăm năm thù hận,

Vận mệnh chi luân đã muốn chuyển động, bí mật sắp vạch trần…

Rating:18+,…

Tiến độ: chắc khoảng 2 chap/tuần.

Quyển truyện gồm có 379 chương (dài vl) + phiên ngoại.

đề nghị không pót truyện sang trang khác khi chưa có sự đồng ý của editor..!

chương 1: 1.1; 1.2                    chương 2                    chương 3                           chương 4

chương 5                                chương 6                       chương 7                            chương 8

chương 9                                   chương 10                     chương 11                      chương 12

chương 13                     chương 14                         chương 15                   chương 16

chương 17                        chương 18                       chương 19                     chương 20

chương 21                        chương 22                          chương 23                     chương 24

chương 25                                 chương 26: 26.1, 26.2                                    chương 27

chương 28                         chương 29                        chương 30                      chương 31

chương 32                          chương 33                      chương 34                        chương 35

chương 36                         chương 37                        chương 38                        chương 39

chương 40                          chương 41                        chương 42                        chương 43

chương 44                          chương 45                       chương 46                         chương 47

chương 48                   chương 49                          chương 50

chương 51                                 chương 52                         chương 53

chương 54                            chương 55                             chương 56

chương 57                             chương 58                             chương 59

chương 60                         chương 61                        chương 62                      chương 63

chương 64                         chương 65                   chương 66                       chương 67

chương 68                           chương 69                        chương 70                   chương 71

chương 72                            chương 73                        chương 74                    chương 75

chương 76                            chương 77                      chương 78                      chương 79

chương 80                           chương 81                        chương 82                    chương 83

chương 84                            chương 85                        chương 86                    chương 87

chương 88                     chương 89

 

Đọc tiếp

Chương 96: Bạch trạch

Chương 96: Bạch trạch.
editor: trúc vy

beta: jab
Ta cúi đầu nhìn con chó nhỏ, nó cuộn mình thành một khối hình cầu màu trắng, ngủ rất là thích ý. Ta khảy nhẹ lỗ tai nó, nó liền
lấy hai chân nhỏ che đầu lại, lười biếng nằm ườn ra ngủ, nhìn thật vui mắt.
Cơ thể mệt mỏi còn chưa khỏe lại hẳn, ta
ôm lấy chó con đặt ngay gần gối, không lâu sau liền chìm vào giấc ngủ.

Một giấc ngủ này rất yên ổn, thời điểm tỉnh lại lần nữa mặt trời đã tà tà chiếu vào trên cửa sổ phía tây.
Ngươi đã tỉnh.”
“ử ử.”

Ta đứng dậy, cảm thấy tinh thần khá hơn nhiều so với lúc trước. Ôn đại phu đang ngồi ngay ghế cạnh bên, con chó nhỏ ở bên cạnh hắn đang cao hứng, phấn chấn liếm liếm chén nhỏ màu trắng ngà, ăn ào ào nhìn thật ngon miệng.

Đói bụng sao?”

Uhm, có chút đói bụng.” Hắn đặt cái đệm phía sau lưng ta, chốc lát liền có hạ nhân bưng khay tới, trên đó ngọai trừ cháo hoa còn có một ít thức ăn nhẹ, cả một bàn la liệt toàn thức ăn.

Hôm nay măng tươi có vẻ ngon.” Nha hoàn chia thức ăn bên cạnh nghe xong, lập tức chuyển đĩa măng xào đến trước mặt ta, ta gật đầu, xoay người hỏi: “Ôn tiên sinh không cần ở lại đây hầu hạ đâu.”

Hắn hơi sng sốt, sau đó cười nói, “Công chúa vừa mới tỉnh lại, đồ ăn nên cân đối vừa phải, tại hạ đã đặc biệt chuẩn bị chế độ ăn dinh dưỡng cho ngài, nên muốn chờ công chúa ăn xong.”

Ta nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa, lại ăn thêm một ít khiến bọn họ yên tâm.
Con chó nhỏ đã ăn no tới n
i bụng căng tròn, di chuyển xung quanh chân giường, ánh mắt đen bóng đáng thương ngước nhìn ta, ta liếc mắt nhìn nó không đành lòng liền cúi người xuống, ôm lên.

Sao lại ăn nhiều như vậy a?” Ta sờ sờ bụng nó, cổ cùng hai tai nhỏ nhắn.

Lúc trước khi nhặt được nó đã sắp chết đói, cho nên nhìn thấy thức ăn, bao nhiêu cũng không đủ. Chắc qua một khoảng thời gian sẽ tốt hơn.”

Là ngươi nhặt được sao?”

“Vâng, trên đường đến nơi này nhặt được.”

“Đến từ nơi nào?”

“Tất nhiên là ── từ nơi ở hiện tại đến đây.” Hắn ôm lấy chó con trong tay ta, nó lập tức bắt đầu kêu ư ử, uốn éo thân mình muốn thoát khỏi tay hắn.

Công chúa vừa mới dùng bữa xong, xuống giường đi lại sẽ tốt hơn.” Đại phu hiện nay cũng dám chống đối công chúa, thật là kỳ quái.

Con chó nhỏ được thả ở trên đất, chân ngắn cũn cỡn chạy đến bên giường ta, chạy xung quanh ta kêu ư ử, cắn ga giường kéo xuống đất, ý muốn bảo ta xuống giường chơi cùng nó. Ta nhìn nó bật nhảy rất là đáng yêu, liền sai hạ nhân đi lấy một quả tú cầu, đứng lên xuống giường chỉ nó chơi. “n nó là gì?”

“Không có tên.”

“A, ta chọn cho nó một cái tên nhé.” Con chó nhỏ màu trắng nhảy dựng chạy quanh quả tú cầu, bộ dạng cực kỳ đáng yêu.

Tự nhiên, nếu công chúa thích thì…con chó nhỏ này sẽ tặng cho công chúa.”

Vậy cảm ơn Ôn đại phu.” Ta ngồi xổm nhìn chó con, nói, “Trong một câu chuyện ta từng nghe qua, có một con chó trung thành trọng nghĩa cứu chủ cực kỳ khiến người khác yêu thích tên là vượng tài, không bằng gọi ngươi là vượng tài đi, thế nào?”

Con chó nhỏ ngơ ngác nhìn ta, ta lại gọi một tiếng, “Vượng tài.” Nó kêu ngao ô một tiếng liền chạy đến bên cạnh quả tú cầu, Ôn đại phu ha ha cười rộ lên, “Không ngờ công chúa có thể nghĩ ra…cái tên độc đáo thế này.”

Vượng tài thật đáng yêu.”
“Nó là một con chó lanh lợi, càng thích tên uy vũ hơn đi
.” Con chó nhỏ ngẩng đầu ngồi trước mặt ta, thè lưỡi hồng hồng.

Uy vũ? Ta ngẫm kỹ lại. Sơn hải kinh lí có một loài dị thú biết ngôn ngữ của con người, thông vạn vật loại tình cảm, có thể gặp dữ hóa lành, vừa đúng cũng là màu trắng, gọi là bạch trạch. Ngươi cảm thấy như thế nào? Bạch trạch?

“Gâu.” Con chó nhỏ khoan khoái sủa một tiếng, lấy người cọ quanh chân ta. Ta cười nhìn bộ dạng ngây thơ khả ái của nó, nghĩ thầm: bạch trạch ơi bạch trạch, ta nhất định phải nuôi lớn ngươi thật tốt.

Chương 95: Ngươi đến cùng là ai?

Chương 95: Ngươi đến cùng là ai?

editor: trúc vy

beta: jabokivt
Có dòng nước ấm từ miệng chảy vào, một chút
rồi một chút, làm cổ họng khô khốc dần dần d chịu. Thân thể cực kỳ mệt mỏi, sau khi uống nước chỉ chốc lát ta liền thiếp đi.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, có một người đỡ ta dậy, một chút lại một chút đút nước thuốc đắng ngắt cho ta. Lúc nào cũng không có sức lực, là sinh bệnh sao? Cau mày đem nước thuốc nuốt xuống, sau đó đem một viên mứt bỏ vào miệng ta. Khóe miệng được lau nhẹ nhàng, sau đó người đó cẩn thận để ta nằm xuống. Ta mơ mơ màng màng chìm vào giấc mộng.

Cứ như vậy tri qua thật lâu, ta bị một tiếng rên nhỏ đánh thức. Cố sức mở mắt ra, trước mắt một khoảng trắng xóa, qua nửa ngày mới nhìn thấy được rõ ràng. Đây là tẩm cung của ta.

Đầu óc hơi hơi đau, giống như có bao nhiêu việc luôn miệng nhắc đến nhưng không biết vì sao bây giờ lại không nghĩ ra.

Thanh âm nho nhỏ từ dưới đất truyền tới, cắt đứt suy nghĩ của ta. Ta vươn thân mình tới trước xem xét, bên cạnh giường có một ngăn tủ bốn mặt, cạnh đó có một con chó nhỏ lông trắng tuyết, hai cái chân đang bới đầu tủ, hướng về phía ta sủa.

Ngươi từ đâu xuất hiện?”

Gâu gâu gâu.”

Ngươi đói bụng sao?”

Gâu gâu gâu.”

Nó tựa hồ biết ta nói chuyện với nó, một đôi mắt nhỏ đen bóng nhìn ta, không ngừng lùi về phía sau, thì ra nó không hề ngốc giống mặt của nó.

Ta nhấc chăn mỏng ra, thấy trên người chỉ mặc áo lót bằng tơ lụa, cầm lấy xiêm y bên cạnh choàng lên người. Dùng toàn lực vịn cột giường chậm rãi đứng lên, một động tác nhỏ lại làm ta chảy đầy một thân mồ hôi, lúc hai chân đứng trên mặt đất gần như không có chút khí lực.

Con chó nhỏ thấy ta chậm rãi đi về phía nó, có chút sợ hãi. Nó đưa chân giơ lên lại hạ xuống, vừa nhìn ta đề phòng vừa thối lui tới góc phòng.

Đừng sợ.”

Ử ử.” Thân mình nó có chút run run, tội nghiệp nhìn ta, nhưng còn bày ra một bộ dạng hung ác, thật đáng yêu.

Khoảng cách rất gần, tay ta đụng đến thân mình nó, nó lập tức lui về phía sau, trong cổ họng phát ra âm thanh ô ô cảnh cáo, phô trương nhưng không có một chút lực uy hiếp. Thì ra nó sợ hãi, ta ngồi xổm, tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng nó, cười nói, “Đừng sợ, ta sẽ không đánh ngươi.”

Nó vẫn không động đậy, hai tròng mắt ngập nước nhìn ta, lông trên người bắt đầu chậm rãi xuống. Ta thấy nó không còn kháng cự nữa nên thuận tay bắt nó bế lên. Trong đầu ông một tiếng, ta cảm thấy hoa mắt chóng mặt ngã về phía sau.

Cẩn thận!”

Một đôi tay mạnh mẽ vững chắc đỡ lấy ta, sau đó thuận tay đem ta và con chó nhỏ đều ôm lấy xoay người đặt trên giường.

Con chó nhỏ kêu ô ô ô dọa hắn, ta buồn cười đem nó ôm vào trong ngực, ngẩng đầu nhìn người che mặt phía trước, Chỉ thấy mắt phượng của hắn ẩn ẩn nước mắt, nhìn ta chăm chú, không biết đang nghĩ việc gì, nhưng ta lại không tự chủ được sợ run cả người. Con chó nhỏ dường như nhận thấy được ta đang sợ hãi, thè lưỡi liếm liếm bàn tay của ta, giống như muốn an ủi ta.

To gan, ngươi là ai, sao lại ở trong phủ công chúa của ta?”

Ử ử.”

Người trước mặt thần sắc biến đổi, nói, “Tê Nhi, không nhận ra ta sao?”

Ngươi là ai, sao lại dám kêu thẳng tục danh của bản cung. Người đâu, người đâu!” Ta hướng ra bên ngoài lớn tiếng kêu, không thấy bất kỳ ai đi vào.

Một ni dự cảm bất an khiến thân thể ta trở nên cứng ngắc, hắn giơ tay qua, ta lập tức trốn về phía sau. Hắn lắc lắc đầu, đắp chăn lên người ta, ngồi xuống ghế dựa cạnh giường.

Mấy ngày trước ngươi phát sốt, bệnh nặng.”

Ngươi là ai?”

Ngươi sốt cao luôn nói mê sảng, có vài lần, chỉ nặng thêm một chút liền không còn sống nữa.”

“Ta tại sao lại phát sốt?”

Ngươi── không nhớ gì hết sao?”

Ta suy nghĩ cẩn thận thật lâu, nhưng không nhớ ra được chuyện gì, trong đầu mơ mơ màng màng, thở dài một hơi, nói, “Ta không nhớ gì cả, sư phụ ta ở đâu? Tại sao ngươi lại ở chỗ này?”

Ta?” Hắn nở nụ cười miễn cưỡng, đáp, “Ta họ Ôn, là tới chữa bệnh cho ngươi.”

Chữa bệnh?” Ta nhìn hắn, gương mặt hình như có chút tiều tụy, hai mắt có tơ máu, nhưng tuổi cũng không lớn lắm. “Chữa bệnh không phải đều là người già sao? Ngươi trẻ tuổi như vậy, ngay cả râu cũng không có?”

Ha ha ha.” Hắn cười, nói, “Mời công chúa đưa tay ra, ta xem mạch giúp người.”

Ta gật đầu, giơ một bàn tay ra hướng về phía trước, con chó nhỏ lảo đảo đứng lên, ở trên bụng ta tìm một vị trí thoải mái rồi ngoan ngoãn cuộn thành một cục nhắm mắt ngủ.

Vẫn còn một chút suy yếu.” Người trước mặt đem tay ta bỏ lại vào trong chăn, hỏi, “Đói bụng sao?”

Hơi đói bụng, ngươi bảo hạ nhân lấy điểm tâm vào đây đi, còn nữa, con chó nhỏ của ta cũng đói bụng rồi.” Hắn gật đầu, đứng dậy đi ra bên ngoài.

ps: editor trúc vy nhà ta dịch supe nhanh luôn, các nàng cho một nàng vỗ tay nào, cứ đà này 1 tuần được 3-4 chương lận, hichic

Chương 94: còn sống hay chết đi

Chương 94: Còn sống hay đã chết?

editor: TRÚC VY

BETA: jabokivt

Không biết trải qua bao lâu, ta chậm rãi m mắt. Thiên địa một mảnh tiêu điều, giống như còn ở trong mộng. Nước mưa màu đỏ lầy lội đã không thấy, chỉ còn lại vô tận hỗn độn vây quanh ta, giống như ngày đông hạ sương mù trắng xoá.

Linh tê, linh tê…” Một giọng nữ ôn nhu d nghe t phương xa truyền đến. Ta đứng lên quan sát chung quanh, vẫn là một mảnh hn độn.

Ngươi là ai?” Ta nhìn quanh khắp không thấy người đi tới.

Linh tê, ngươi sống tốt lắm sao?” Thanh âm kia mang theo vô hạn thương sót, “Đứa nhỏ đáng thương, ngươi sống tốt lắm sao?”

Không biết vì sao, nghe thấy âm thanh ấy, trong lòng vô hạn ủy khuất từng chút từng chút hiện lên. Nước mắt mơ hồ làm nhoè tầm nhìn, ta cảm thấy một mảnh mờ mịt, “Ta không biết.”

Hãy lựa chọn, thời gian không còn nhiều lắm.” Thanh âm kia lúc giống như ở tận chân trời, lúc lại giống như gần ngay trước mắt, gió lạnh thổi qua, sương mù trước mắt dần dần tản ra, ta đi về phía trước một bước, lại nghe thấy người kia nói, “Cẩn thận dưới chân!”

Ta nhìn xuống phía dưới, liền hoảng sợ lui một bước, ngã ngồi trên mặt đất. Ngay tại chỗ vừa rồi, cách hai bước chân, phía dưới mây mù hỗn độn lộ ra một vách núi, vừa mới liếc mắt một cái liền thấy rõ rành rành, đó là vách núi sâu vạn trượng không thấy đáy.

Linh tê, ngươi có hai con đường.” Thanh âm kia nói, “Sống, hoặc là chết, ngươi hãy chọn một cái.”

Sống tiếp hay chết đi? “Sống thì thế nào? Còn chết thì thế nào?” Thân mình không có nổi một tia khí lực, ta thuận thế chậm rãi nằm xuống, nhìn bầu trời hỗn độn. “Đáp án, kỳ thật nằm ngay trong lòng ngươi.” Nàng chậm rãi nói, “Hỏi xem chính mình muốn gì.”

Ta muốn cái gì? Ta rất mệt, thật sự rất mệt. Trong gia đình đế vương, còn nhỏ đã phải chịu tang mẫu thân, phụ hoàng bận rộn việc quốc sự, mặc dù sống trong nhung lụa nhưng ta một chút cũng không hạnh phúc. Người duy nhất quan tâm ta, nuôi ta lớn lên lại bị phụ hoàng đánh đến chết; sư phụ kính yêu lại cùng ta phát sinh việc không hợp luân thường đạo lý. Còn duy nhất ca ca yêu thương ta từ khi từ chiến trường trở về liền biến thành ác ma, vài ba lần ngược đãi lăng nhục ta. Người ta trông ngóng thiên trường địa cửu lại bị ta liên lụy, lúc này không biết còn sống hay đã chết; còn có hạ nhân trong phủ ta, tỳ nữ, không một ai không bị ta liên lụy, chết chóc, thương vong.

Ta như vậy, còn gì để tiếp tục sống tốt đây. Sau này tỉnh lại, chào đón ta chính là vô số lăng ngược vũ nhục, còn có thân mình đã bị khắc lên dấu ấn sỉ nhục, ta dơ bẩn như vậy, sao có thể nhìn mặt sư phụ và Thanh Nham được? Ta không muốn trở về.

Ta đã suy nghĩ k càng,” một giọt nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, ta nói “Ta muốn chết.

Thật sự suy nghĩ kỹ rồi sao?” thanh âm kia ôn nhu nói “Không ngẫm lại sao?”

Không muốn.”

Từ vách núi này nhảy xuống, ngươi sẽ chết.” Giọng nói nàng giống như có chút khổ sở.

Ta gật gật đầu, thoáng lung lay đứng dậy đi đến phía vách núi. Dưới chân một ít đá vụn lộp bộp lăn xuống, ta cúi đầu xem mây mù lượn lờ khắp vách núi, từ nơi này nhảy xuống ta liền được giải thoát rồi. Vách núi sâu như thế, không biết mất bao lâu mới có thể chết. “Sư phụ, Thanh Nham, phụ hoàng, thực xin lỗi, Tê Nhi quá yếu đuối nên muốn đi trước, thực xin lỗi…

Linh Tê! Không được chết!” Không biết từ nơi nào có một cỗ sức mạnh giữ ta lại, kéo ta ném tới trên đất. Ta rùng mình một cái, bỗng chốc thanh tỉnh hơn rất nhiều. Giọng nói kia rất quen thuộc, là ai?

Linh Tê, không cần phải chết, không cho ngươi chết!” Giọng nói tuyệt vọng giống như cách một ngọn núi mơ mơ hồ hồ truyền đến, “Nếu ngươi chết, ta sẽ làm cho người khắp thiên hạ chôn cùng ngươi!”

Ai, tất cả đều là số mệnh đã định trong kiếp số.” Giọng nữ kia lại vang lên một lần nữa.

Ngươi là ai? Cùng ta có quan hệ ?” Ta nhìn chung quanh, “Ngươi có thể hiện thân không?”

Không, ta không thể, ta sớm đã chết rồi.” Nàng nói,“Hiện tại ta tồn tại là nhờ một tia liên hệ còn sót lại với huyết mạch của ngươi.”

Ngươi là tổ tiên sao của ta sao?”

Đúng.”

Vậy ngươi biết sau này ta sống tiếp tương lai sẽ xy ra chuyện gì sao?”

Ta không biết.” Nàng nói, “Con đường tương lai là do ngươi tự đi, không người nào có thể biết trước ngươi sẽ ra sao, bởi vì…trên đời này chỉ có một mình ngươi.”

Ta chết đi thì sau đó cái gì cũng không có gì xảy ra, nhưng nếu sống tiếp, sẽ có rất nhiều khả năng, đúng không?”

Đúng vậy, Linh Tê. Nhưng con đường này, có thể sẽ rất mệt, ngươi có sợ không?”

Sợ.” Ta chậm rãi đứng dậy, nói, “Nhưng mà ta vẫn phải đi.”

Sợ cũng vẫn đi sao?”

Uhm, ta nghĩ muốn thử một lần, sau này sẽ có chuyện gì xuất hiện.”

Đứa trẻ ngoan.” Giọng nói kia kèm theo một tia vui mừng hiểu rõ, nói, “Vậy đi thôi, thời gian sắp không kịp rồi.”

Uhm, ngươi…” Ta đang muốn nói chuyện, lại cảm thấy thân mình bị đẩy mạnh. Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, thân mình khó chịu giống như bị đặt bên cạnh lò lửa vậy.

Thân mình hình như vẫn đang nằm sấp, đầu óc mê mang, ong ong giống như là tiếng trống . Ta muốn mở to mắt,nhưng mí mắt nặng tựa ngàn cân vậy, làm sao cũng không mở ra được. Cổ họng khát khô, ta muốn mở miệng nói chuyện, lại không có sức phát ra âm thanh.
Tay động đậy, có một người sờ trán ta, nói, “Muốn uống nước sao?” Có giọng nói trầm thấp phát ra bên người, ta muốn trả lời, nhưng lại không đủ khả năng. Có người nâng đầu ta lên, lập tức có một chiếc thìa đựng nước đưa tới sát miệng ta, môi khô ráo chạm vào một chút mát lạnh, ta chậm rãi hé miệng.

Chương 93: Bị làm đến hôn mê

Chương 93: bị làm đến hôn mê ( Cao H, ngược, hạn )

Không có khả năng, tiểu huyệt nhỏ hẹp như vậy ngay cả nhét một căn nhục bổng đều khó khăn, vì sao sau khi chứa một cây gậy thô như vậy, còn chứa nổi trứng gà lớn nhỏ… Huống chi, tràn đầy bên trong là tinh dịch và dâm thủy… Nơi đó, nơi đó sẽ vỡ ra mất! Tuy rằng không thể sờ được, nhưng ta có cảm giác, bụng nhỏ Cao Cao phồng lên, thật giống như, đang mang bầu.

Địa phương đó bị đặt trên giường đau muốn đòi mạng, ta lấy đầu gối gắng sức chống lên, đem bụng khẽ nâng lên một ít, ai ngờ thân mình sớm bị vét sạch, không còn chút khí lực chống đỡ thể trọng thân thể, oanh liệt ngã xuống. A a a… Là bụng nhỏ chống đỡ đến sinh đau! Bên trong một dòng nước mãnh liệt xoay chuyển trong bụng, chạm đến nơi tận cùng thân thể.

“Nha!” Ta cả kinh kêu một tiếng, lại một lần nữa lên thiên đường. Không thể, vì sao mỗi một lần đến cao trào chính là lúc bị lăng ngược, ta cắn môi nức nở, thân thể giống như dây cung bị kéo căng.

Thực thích đúng không? Tam ca làm những điều ngươi luôn mong muốn đúng không?” Tam ca nắm lấy eo nhỏ có vài vết ứ xanh tím, dùng sức tiến vào. Bị cao trào xâm nhập đến vô lực, cảm nhận được áp bức mãnh liệt, sẽ không, không có khả năng, nếu không có thể… Trong lúc đó, nơi hạ thể của ta, Tam ca nâng lên một khoả đại hoàn khác, hướng về khuôn mặt ngây ngốc của ta tà mị cười.

Không…” Ta nhìn hắn, sau cao trào thân mình hắn giống như nỏ mạnh hết đà, cố hết sức chen vào nhưng không thành, “Không được...”

“Tê Nhi vừa mới lên cao trào khi bị nhét vào đúng không?” “Tê Nhi-tiểu cô nương dâm đãng, không phải thích nhất bị nhồi vào sao?” Nói dối, ta không có, ta không phải người dâm đãng, ta bị bắt ép… Hay ta chính là kẻ dâm đãng thật… Ô ô ô, hắn, hắn lại dùng sức chen chúc! Tiểu huyệt bị chống đỡ đến cực hạn vừa đau vừa thoải mái, lại một lần chậm rãi tiếp nhận thêm cự vật lớn hơn nữa.

Tam ca chống tay lên, trầm thấp thở hổn hển ngay phía trên ta, nhưng là cảm giác chướng chướng trong bụng nói cho ta biết, Tam ca sẽ tiếp tục động tác. Nóng rực hơi thở phả nhẹ vào tai, “Tê Nhi còn đau không?”

Ngươi…”

“Tê Nhi phía dưới cái miệng nhỏ bị chống đỡ ghê gớm thật, ngay cả sinh đứa nhỏ cũng có khả năng.” Tam ca liếm mút vành tai ta, môi cọ nhẹ, thanh âm khàn khàn một chút rồi một chút vang vọng, “Tê Nhi sinh cho Tam ca một đứa con đi…” Không! Không cần! Lửa giận hung hăng đốt cháy thần kinh ta, thân thể lại giống như sơn dương hèn mọn phủ phục. Ta nghiêng đầu tránh né hắn, ánh mắt xẹt qua gương đồng trên đỉnh đầu, thấy một vệt hồng hồng hiện lên giữa trán. Đó là cái gì?

Ta ngẩng đầu muốn nhìn, lại bị tên ác ma giữ chặt cằm. Đầu ta theo lực kéo quay qua phải, hắn dùng sức cắn môi dưới, sau đó nắm lấy thời cơ len lỏi vào miệng ta, lưỡi hắn cùng lưỡi ta giao triền không dứt. Cơ hồ không có biện pháp hô hấp. Ta ô ô hừ hừ, lại đột nhiên cảm giác bị bành trướng, hắn dùng tay nắm lấy khỏa đại hoàn còn lại sống chết tắc vào trong!

A a a, trân châu, trân châu bị hắn ma sát. Cơn tình triều một kích rồi một kích đánh vào thân thể ta, trong đầu một mảnh trắng xoá hiện lên, ta cuối cùng chống đỡ không được, hôn mê bất tỉnh. Mơ mơ màng màng, lại một lần nữa nghe được thanh âm kia, nàng khóc bảo ta, “Linh tê, linh tê!

Đừng khóc …” Thân mình bị khóa chặt một chỗ trong sương mù, định trả lời nàng, lại không tài nào phát ra thanh âm. Nàng khóc thực thương tâm, vừa khóc vừa thều thào gì đó, nhưng một chữ ta cũng không thể nghe nổi, trừ bỏ tên ta, tất cả đều giống như bị sương mù trước mắt ngăn trở…

Ngươi nói cái gì, ta không nghe thấy a!”
Trong lòng không lý do một trận đau đớn khó chịu như dao cắt, tay ta hướng về phía âm thanh cố bắt lấy, cuối cùng có gì đó lạnh lẽo lướt qua lòng bàn tay. Là nước mắt hay là giọt mưa? Đang suy nghĩ, bầu trời bỗng trút xuống những giọt nước nặng trịch, nước mưa kia dĩ nhiên là màu đỏ sẫm!

Trời đất mờ mịt bao phủ bởi màu đỏ, nguyên bản sương mù màu trắng thế nhưng bị nhuộm thành màu đỏ. Hơi thở đầy máu chậm rãi tràn ngập xung quanh ta, mưa kia thì ra là…máu?

Linh tê, ngươi hãy nghe ta nói…

Thanh âm phía trước càng lúc càng mờ nhạt, càng ngày càng xa, nàng muốn nói với ta cái gì?

Ta nghĩ muốn giữ nàng ở lại, nhưng ngay cả nâng cánh tay đều làm không được. Một tiếng sét đánh xuống, ta ngã vào vũng máu lầy lội đặc sệt.

Sau lưng bị nước mưa mát lạnh không ngừng cọ rửa đau đến đòi mạng. Đúng rồi, ta bị thương sau lưng. Tất cả tình cảnh trước khi ngủ hiện ra trong đầu, thân thể gặp ngược đãi cơ hồ đánh ngất ta.

Chết đi”, ta nói với chính mình, “Chết đi liền sạch sẽ.”

Không được chết, nếu ngươi chết toàn bộ người trông phủ đều phải chôn cùng!” Một giọng nói táo bạo không ngừng ở bên tai rống giận.

Đừng khóc, ta nhất định sẽ đến.” Một giọng nói ấm áp ở bên tai nỉ non. Nước mắt không ngừng tràn ra từ hốc mắt, cùng mưa màu đỏ đầy trời bao phủ thân thể mệt mỏi của ta.

spoil chương sau: mai có chương mới nhé mn, do editor mới nhé các bợn, đây là editor thứ 2 ra mắt lần đầu, cơ mà edit xong r lười beta quá, hichic

Chương 90: Bộ phận non mềm nhất

với sự giúp đỡ của editor mới, chương 90 đã ra lò, các bạn cho một tràng vỗ tay nào. vì k thể nào chờ đợi tốc độ chậm như rùa bò của jab nhà ta, đã có 2 thành viên mới lăn xả vào giúp đỡ, một người nữa sẽ giới thiệu nhé mn.

Chương 90: Bộ phận non mềm nhất

editor: BOOGOO

beta: jabokivt

Đến… đến. Cao trào.

Thế nhưng vì do vải bố ma sát vết châm trên lưng, tới cao trào dâm đãng… Thân thể trắng noãn từ đầu đến ngón chân đều gắt gao co rút lại, toàn thân đều co rút từng trận, miệng ta cắn chặt sàng đan không phát ra thanh âm gì, toàn thân run run như hít thở không thông trong nước.
Thật sự là dâm oa, như vậy đều có thể đến sao?” Tam ca dứt lời, nâng tay ném bạch bố qua một bên, sau đó cầm lấy châm lại một lần đâm vào lưng. “Ô” toàn thân ta phập phồng, đột nhiên đau đớn làm cho hơi thở bị kiềm hãm của ta lập tức càng thêm đứt quãng. Tam ca hắn mặc cho ta vặn vẹo, một bàn tay giữ chặt kiều đồn bên trái, tay thao tác ngân châm đâm vào da thịt ta.
Thân thể run rẩy thừa nhận tra tấn không có điểm tận cùng, trong đầu không ngừng ù ù, trong miệng mật dịch cũng không ngừng chảy xuôi. Hạ thân chảy ra lượng lớn mật dịch, đem bụng nhỏ trong tư thế nằm úp sấp hoàn toàn ẩm ướt, không cần xem cũng biết đây là hình ảnh dâm mỹ thế nào. Điều khiến ta ngạc nhiên là Tam ca trừ bỏ động tác vừa rồi thì không làm gì nữa. Hắn tập trung tinh thần không ngừng thi triển châm ở trên lưng ta. Thỉnh thoảng lấy vải sạch lau đi huyết châu và mồ hôi trên người ta.
Thân thể tràn ngập trong khát vọng cùng đau đớn, so với nỗi đau đớn, cảm giác khát vọng còn đáng sợ hơn nữa. Mỗi khi hắn rời tay, thân mình vì tình triều mà càng kích động. Mãi đến khi châm một lần nữa lại rơi xuống trên người mới có thể thoáng giảm bớt cảm giác ấy.
Ta giống như đèn tường bị thiêu đốt suốt đêm, ý thức của ta dần dần ảm đạm. Ta từng có một hai lần vì tình triều liên tục kích động mà mệt mỏi ngất đi, nhưng dục vọng tra tấn khiến ta tỉnh lại.
Nếu như ngón tay ta có thể cử động, ta sẽ dùng móng tay đâm vào thân thể đang run run này làm cho nó đau đớn thấu xương mà giải thoát. Nếu như chân có thể cử động, ta sẽ lấy gan bàn chân đạp lên sàng đan và không ngừng ma sát đùi để giảm bớt ma ngứa. Nếu như ta có khí lực ta sẽ liều mạng thét chói tai làm cho hơi thở không ngừng bành trướng theo tiếng gào…

Nhưng trừ bỏ chờ đợi ta cái gì đều làm không được, chờ đợi thân ca ca hoàn toàn chà đạp cơ thể ta. Chờ hắn ở sau lưng vô tình châm thiên thiên vạn vạn cái lỗ nhỏ, sau đó còn châm lên mông trắng noãn và đóa hoa tối tư mật. Thân thể của ta từng khắc đều có vết tích hắn lưu lại.
Ta vốn nên chết đi, nhưng ta không dám, bởi vì hắn nói nếu như ta chết sẽ có rất nhiều người bị chôn cùng. Đúng vậy, ta không thể chết được. Chậm rãi thở ra một cái, vô lực mỉm cười- ta vì sao phải chết? Bằng cái gì muốn ta chết? Ta phải sống thật tốt, chẳng sợ tối nay bị nhiều tra tấn và khuất nhục, đều phải ngoan cường sống sót. Ta còn có ngày mai tốt đẹp, ta còn có tâm nguyện vẫn chưa hoàn thành, vì cái gì bởi vì một người xấu mà chết!
Nhắm mắt lại, ta run rẩy yên lặng đếm số lần châm hạ xuống trên người: một, hai, ba… Mãi cho đến một ngàn năm trăm lần, bàn tay to của hắn rời khỏi ngực.
Hiểu rõ phần eo đau nhất đã qua, hiện tại nơi bị lăng ngược ( lăng nhục + ngược thân) là cánh mông mềm mại.
Châm đầu đâm xuống thân mình ta liền theo bản năng nâng cao lên. Cơ hồ có thể cảm nhận được châm đâm xuống cùng da thịt co dãn mười phần va chạm vào nhau, một tia hàn ý lạnh như băng.
Nơi đó vốn là bộ phận tối mềm mại và co dãn, châm chọc xuống phá tan lớp da bảo hộ đâm vào da thịt.
“A”
Thực thích có phải không?” Tam ca đột nhiên phát ra âm thanh trầm thấp, làm cho ta theo bản năng chấn động. Ta chậm rãi buông lỏng cảm thụ của thân thể không nói gì, yên lặng giống như vừa rồi âm thầm đếm số lần châm hạ xuống cơ thể.
Thân thể đã cảm thụ trăm ngàn bồi hồi trong cao trào lẫn lỗn vực sâu đau đớn, ta cố gắng áp chế khoái cảm khi được chạm vào da thịt nhưng không thể. Cho dù Tam ca khi nói chuyện hơi thở không cẩn thận lướt qua trên người đều có thể làm cho thân mình ta căng thẳng thật lâu.

Dùng ý trí phân tán sự chú ý, không cần quá chìm đắm vào những đụng chạm rất nhỏ ấy, không cần bởi vậy mà đến cao trào. Bởi vì như vậy Tam ca sẽ kìm trụ cơ thể ta đến chết, Tam ca tiếp tục thi triển ngân châm một cách vô tình. Cái loại cảm giác này thực sự là sống không bằng chết.
2001, 2002,… châm lạnh đã muốn chọc đến phần mông cánh hoa phía dưới, tới gần địa phương tối tư mật. Tam ca lấy tay nâng cao đùi phải của ta lên, sau đó tiếng vòng sắt vang vang. Vừa mới đụng vào làm cho thân mình ta lại co rút mãnh liệt, ta cắn chặt môi để sự đau đớn kiềm hãm khoái ý phía dưới. Tiểu huyệt căn bản đã không thể nào khống chế nổi, giờ phút này chất lỏng niêm ngấy(đặc dính) nơi hạ thân đang chảy ra.
Tam ca lại một lần bắt đầu đâm xuống. Lấy châm đâm vào bộ phận mềm mại nhất.

Chương 92: Lại bị hắn nhồi vào

Chương 92: bị hắn nhồi vào ( Cao H, ngược, thận nhập )

Ngoan, không nên cử động.”

Hỗn đản, a, ngươi buông ra, hỗn đản…” Ta khóc hô, vặn vẹo thân thể, muốn tránh thoát, trốn tránh cảm giác giống như bị thiêu cháy. Đau quá, thật sự quá đau, cả sau lưng và kiều đồn đều bị hoa châm thăm hỏi như là bị vô số đinh nhỏ không ngừng tán xuống. “Đừng nhúc nhích, ” Tam ca gắt gao đè bả vai ta lại, làm cho ta không thể nào cuồng loạn vặn vẹo, khuyên nhủ, “Hình xăm đều phải xát muối, ngươi ──

Cút, ngươi đi chết đi, đi chết đi! A!” Ta cuồng loạn giãy giụa, không muốn nghe bất cứ lời nào nữa. Mà hắn từ phía sau, nắm lấy trân châu vì trúng xuân dược mà mẫn cảm sung huyết. “Cảm thụ ta, cảm thụ nơi này…” Tam ca ngón tay không nhẹ không nặng khẽ nhéo nơi đó, một cỗ tình triều theo động tác ấy từ dưới lan tràn khắp mọi nơi.

Ngô…” Ở chỗ sâu trong cơn tình dục, trong nháy mắt ta đến thiên đường, nhưng ngay sau đó lại chịu nỗi đau đớn kéo vào địa ngục. “Đau…” Tam ca thủ hạ tăng lực, đồng thời hung hăng đâm nhục bổng tiến nhập hoa huyệt từ phía sau.”Ba” một tiếng đem ý niệm của ta quay trở về, thân thể hư không hồi lâu cuối cùng lại một lần nữa bị đại bổng nhồi, một cảm xúc thỏa mãn khác thường nhất thời tràn đầy toàn bộ thân hình.

Ngay sau đó là Địa ngục đau đớn, Tam ca không chờ ta kịp hô đau, lập tức lấy bàn tay to cùng nhục bổng dẫn đường cho cỗ tình triều trong thân thể ta. Một hồi đau thấu xương, một hồi mất hồn phách, thân mình không ngừng di chuyển giữa địa ngục và Thiên đường, đối đãi biến thái đem ý niệm của ta xé rách giống như ruột bông rách nát toán loạn.

Há to mồm thở dốc, đầu óc ong ong kêu gào, cái trán bỗng nhiên giống như bị người ta dùng vật cứng đánh lên! ! ! Vang. Vừa mới bắt đầu đau đớn luôn chiếm thượng phong, nhưng sau đó, cảm thụ mất hồn càng ngày càng mãnh liệt. Lâu hạn tiểu huyệt bị đại nhục bổng ma sát sưng đỏ không chịu nổi, vừa đau đớn lại vui sướng, nó không chịu khống chế gắt gao hấp nhục bổng, phối hợp nó sáp nhập hé ra hợp lại.

Nga… Yêu tinh, lúc này còn kẹp chặt như vậy, là muốn muốn muốn chỉnh chết ta có phải hay không!” Không, không phải như thế, lời nói dâm loạn kích thích càng nhiều cảm giác xấu xa, đồng thời dẫn dắt cơn tình triều sâu trong thân thể. Hắn trầm thấp rên rỉ, rút ra chọc vào càng lúc càng nhanh, càng ngày càng mãnh liệt, thậm chí có thể cảm nhận được, hoa huyệt hàm chứa kia căn thô to gì đó trở nên càng cứng rắn càng nóng rực, đem mềm mại hoa huyệt đạt đến cực hạn, ma sát cao thấp đến nỗi da đều giống như sắp chảy máu, giống như muốn thiêu cháy.

“Ba ba” âm thanh dâm mĩ không ngừng truyền vào tai, có chút mật dịch rơi xuống trên người ta và hắn, lại theo mồ hôi ẩm ướt thân thể niêm ngấy chảy xuống. Thân mình mềm nhuyễn giống như chảy ra, hắn bàn tay to bắt lấy eo nhỏ, hung hăng ôm chặt lấy ta mạnh mẽ sáp nhập hoa huyệt, đồng thời gầm nhẹ phun ra một cỗ chất lỏng nóng rực. Ta đang muốn lớn tiếng rên rỉ, hắn đột nhiên dùng ngón cái trêu chọc trân châu bị sưng phù.

A nha… A a a…” Đến! Thế nhưng lại một lần bị đùa bỡn đến cao trào! Toàn thân đều gắt gao banh trụ, hạ thân chảy ra một lượng lớn chất lỏng. RA… ra, chưa từng ra quá nhiều như thế, phun mãnh liệt như thế, thế nhưng lại dưới sự hành hạ biến thái, vô sỉ tiết ra. Chất lỏng đậm đặc phun lên nhục bổng hắn, đem tiểu huyệt nhỏ hẹp hút chặt hơn, thậm chí còn có một chút rớt xuống đại bổng, theo huyệt khẩu căng thẳng chảy ra. “Ngậm!” Bàn tay to ba một tiếng đánh lên đùi, tiểu huyệt hung hăng co rút lại.

Nhục bổng lại một lần biến cứng rắn, ra sức chèn ép tiểu huyệt tràn đầy tinh dịch trộn lẫn dâm thủy. “Muốn… Muốn đi ra” cơ hồ kéo dài hơi tàn để thốt lên vài lời, ai ngờ lại đổi lấy sự lăng ngược đối đãi. Hạ thân càng ngày càng trướng, ta dùng hết toàn lực nhìn về phía gương đồng. Lập tức liền bị hình ảnh trong kính doạ ngây người ── tiểu huyệt sưng đỏ không chịu nổi gắt gao cắn nuốt nhục bổng thô to. Thân đại bổng cơ hồ đem hai cánh hoa nhỏ vô tội banh thẳng, mà hắn thế nhưng lấy ngón tay nâng nhục bổng cùng với trứng gà quả lớn quả nhỏ, hướng tiểu huyệt sớm đã chống đỡ đến cực hạn chen chúc.

Không… sẽ rách mất… A…” Cao trào dư vị còn chưa hết, liền bởi vì hạ thân lớn hơn nữa càng không thể chịu nổi lần nữa liền co rút lại, hình ảnh trước mắt quá mức dâm đãng, đem thần chí của ta hoàn toàn đánh tan. Ánh mắt nhìn chằm chằm cảnh tượng dâm đãng, trong miệng mật dịch không chịu khống chế chảy xuôi xuống. Muốn chết, cũng bị sáp đến rách.. Trứng gà đã muốn tiến nhập một, nhục bổng chạm đến tận cùng bên trong hoa huyệt.

“A… A…” Toàn thân co rút một chút một chút, mật dịch trong miệng chảy xuống phát ra thanh âm, càng thêm mãnh liệt chảy xuôi xuống dưới. “Dâm đãng, thích bị ngược!” Tam ca đem thắt lưng ta kháp xanh tím, nhục bổng phía dưới một cái hoàn thể* thật lớn, thế nhưng cắn nuốt toàn bộ.

f*: tinh hoàn!!!!!

Chương 91: Lại bị hắn xâm phạm

Lược bỏ một chương Tam ca hành hạ Tê nhi châm từ vai tới … bộ phận bí ẩn nhất.

Chương 91: Lại bị hắn xâm phạm ( ngược, Cao H, thận nhập )

“A!” Châm vừa đâm vào cơ thể, thân mình liền không nhịn được run bần bật. Chưa từng trải nghiệm qua bị xúc phạm như thế, nơi tối tư mật bị vật sắc nhọn châm vào, thân mình không chịu khống chế lạnh run, cảm xúc xuất phát từ bản năng đối với hành vi này sợ hãi đến cực điểm. Châm vừa ra ngoài, thân mình liền đổ rạp về phía trước, sau đó vô lực ngã lên tháp.

Rất đau sao?” Tam ca quay đầu, thanh âm khàn khàn vang lên. Ta ngẩng đầu liếc hắn một cái, trong ánh mắt lộ vẻ chán ghét cùng oán hận. Hắn không tức giận, chính là cúi đầu, lại một lần nữa tiếp tục hạ châm.

“A! A!” Thân thể phập phồng theo động tác của hắn, không ngừng co người lại, hoảng hốt hạ người xuống. Cảm giác nơi tư mật bị xâm phạm dường như kéo dài vô tận, cảm giác tê dại cùng đau đớn ngày càng lan toả. Đau ngứa lần lượt chiếm lĩnh thân thể, ta bị ép buộc chết đi sống lại. Cứ như vậy sau vài lần, Tam ca ngừng lại. Ta giống như vũng bùn vô lực ghé vào giường, trên đầu những giọt mồ hôi ngã nhào. Hắn xoay người cầm lấy vải trắng, khẽ lau lưng ta.

Sau đó dứt khoát ngồi lên lưng ta, một bàn tay nắm chặt đùi phải, tách rộng ra, tay kia thì nắm ngân châm, một chút một chút đâm sâu vào chỗ mềm mại kia. Bị hắn khoá chặt, thân thể không thể động đậy, càng không thể nâng lên, chỉ còn tiếng thét chói tai trong miệng đứt quãng truyền ra, đau đớn cùng tê dại dần dần tạo thành một khối, cảm thụ càng thêm rõ ràng.

Không thể phân biệt rõ nỗi thống khổ, hay cảm giác thẹn vui sướng chiếm nhiều hơn. Như vậy không biết đến khi nào, khi mồ hôi trên người ta cuối cùng đều tẩm ướt đẫm vải trắng, Tam ca cuối cùng ngừng lại. Hắn buông chân, chân được thả ra khẽ lay động trong vòng sắt. Hắn nói, “Sắp xong rồi.” Mà lúc này ta chỉ có thể thở ra, không thể hít vào, cổ họng cũng sưng lên, cơ hồ không thể phát ra âm thanh.

Biết hắn sắp tra tấn hoa cúc, bất chất nỗi căm thẹn ta phản kháng trong vô lực, nước mắt khuất nhục dọc theo hai má chậm rãi chảy xuống. “Ách…” Hắn ngón tay xẹt qua đóa hoa, không ngừng vuốt ve trên địa phương vừa mới được hoạ cành lá. Ta theo bản năng co rúm lại một chút, lập tức phát ra tiếng kinh hô khàn khàn không chịu nổi. Thân mình bởi vì đụng chạm này giống như chim sợ cành cong, dưới tác dụng kích thích của dược, mẫn cảm đến mức cho dù khẽ chạm một chút, đều có thể run run giống như lá rụng mùa thu.

Sợ?” Ta không trả lời, nước mắt không tiếng động tí tách chảy xuống. Tam ca đứng dậy rời giường, thân thể cuối cùng thoát ly kiềm chế, bởi vì đau đớn cùng ma ngứa tràn ngập toàn bộ thân thể ta không ngừng run rẩy. Trải qua không biết bao nhiêu thời khắc, Tam ca bước đến trước mặt ta, cúi người đem một khối vải trắng đặt bên miệng, nói, “Cắn.” Ta không nhúc nhích. Miệng lập tức bị kháp cằm tách ra, bàn tay to thô lỗ nhét miếng vải vào. Cánh tay bị trật khớp do hắn đè ép mà đau đớn vô cùng, ta thét lớn một tiếng, tất cả thanh âm quanh quẩn trong không khí.

Hắn lại rời đi, vang lên thanh âm bang bang, khi về tới bên cạnh người, tất tất tốt tốt thanh âm dần dần vang lên, kia quen thuộc tiếng vang tuy rằng mềm nhẹ, lại hung hăng chà xát lỗ tai ta. Là thanh âm cởi quần áo, là hắn đang… Cởi quần áo. Ta xoay người, hắn đã cởi áo khoác, theo sau là trung y, cơ bắp hoàn mỹ và miệng vết thương trên thân lõa lồ mở ra, tầng mồ hôi trên người được Dạ Minh Châu chiếu rọi lòe lòe phát sáng. Lập tức quần bị cởi, đá sang một bên. Nhục bổng ngạo nghễ ngẩng cao đầu thoát ly trói buộc, run run như đang chào hỏi với ta.

Ta nuốt nước bọt trong miệng, tuyệt vọng nhắm hai mắt lại. Muốn từ đằng sau sao? Tại thân thể sau khi bị châm chọc vô số lần, còn bị hắn đùa bỡn sao? Không cần, ta không cần, đã quá tàn nhẫn, hắn còn muốn làm cái gì? Tam ca không nói lời nào, trèo lên giường từ phía sau, tách đôi chân ta đang cố gắng khép kín, chen vào. Thứ gì đó vừa nóng ấm vừa cưng cứng, xoa xoa mật dịch đóa hoa. Thân mình mẫn cảm cảm nhận được hơi thở nam tính, kêu gào sôi trào. Tiểu huyệt không chịu sự khống chế, nhất khai nhất bế (mở rồi lại đóng), giống như nữ nhân tối dâm đãng, không ngừng phun ra một lượng lớn mật dịch, như mời gọi đại nhục bổng xâm phạm. Ta tâm đã quản không được thân mình, tùy ý nó làm ra phản ứng vô cùng dâm đãng.

Đại bổng để ở miệng hoa huyệt, hướng vào phía trong tễ(lách vào). Không biết là vì tiết ra nhiều mật dịch, hay là thân mình bị uống xuân dược mãnh liệt trong thời gian lâu, nhục bổng thô to chỉ cần hai ba lần hạ xuống đã phù một tiếng thuận lợi sáp nhập huyệt đạo. Tê dại từ hạ thân xuyên thấu thân thể, ở bên trong thân thể! Ta ngẩng cao đầu, ô ô đến cao trào tuyệt vời. Giống như có vô số pháo hoa, đồng thời bùng nổ trong ý nghĩ, trong thân thể.

Thân thể kiều nhuyễn vô lực, đã muốn không chịu nổi cảm thụ mãnh liệt như thế, có một cỗ hấp lực giống như từ sâu trong thân thể phát ra, ta vặn vẹo thân thể, không thể chịu đựng loại đối đãi này. Mà chính vào lúc này, Tam ca đè chặt bả vai bên trái xuống, gầm nhẹ một tiếng “Nhịn xuống!”

Lập tức bá một tiếng, không thể chịu đựng được tàn nhẫn đau đớn hung hăng xỏ xuyên qua thân thể, sau lưng giống như bị người ta dùng tảng đá lớn hung hăng đập xuống, ta phát ra âm thanh sắc nhọn chói tai. Mặc dù có Tam ca đè lại, thiết liên vẫn rung ầm ầm. Hắn, chà sát muối lên tấm lưng trần của ta.

p.s: đầu tiên là sori cả nhà đã ra chương mới muộn như vậy, bây giờ jabokivt đã là học sinh 12 rồi nên rất bận, chỉ post truyện vào chủ nhật được thôi, và mỗi tuần chỉ ra một chương, ai có ý định dịch cùng thì ta vô cùng hoan nghênh, 2 tuần trước chưa có chương mới, nên dự là jab sẽ post bù 2 chương vào chủ nhật nhé, kam-sa-mi-ta!! @>@