[chưa hoàn]

Sư phụ, không cần a

Di Nhã

 

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, Np, sắc nặng
Editor: jabokivt.
Văn án:
Năm năm cùng với hai vị sư phụ sớm chiều làm bạn, có phải hay không là phu quân?

Hai cái hận thù thật sâu, trả giá thật tình liệu có thể đổi lấy yêu!

Bốn nam nhân ái hận quấn quýt si mê, là tình dục thịnh yến vẫn là chân ái thẳng thắn?

Một cái nữ tử linh thịt tình yêu, gây ra thịnh thế màn khói hạ trăm năm thù hận,

Vận mệnh chi luân đã muốn chuyển động, bí mật sắp vạch trần…

Rating:18+,…

Tiến độ: chắc khoảng 2 chap/tuần.

Quyển truyện gồm có 379 chương (dài vl) + phiên ngoại.

đề nghị không pót truyện sang trang khác khi chưa có sự đồng ý của editor..!

chương 1: 1.1; 1.2                    chương 2                    chương 3                           chương 4

chương 5                                chương 6                       chương 7                            chương 8

chương 9                                   chương 10                     chương 11                      chương 12

chương 13                     chương 14                         chương 15                   chương 16

chương 17                        chương 18                       chương 19                     chương 20

chương 21                        chương 22                          chương 23                     chương 24

chương 25                                 chương 26: 26.1, 26.2                                    chương 27

chương 28                         chương 29                        chương 30                      chương 31

chương 32                          chương 33                      chương 34                        chương 35

chương 36                         chương 37                        chương 38                        chương 39

chương 40                          chương 41                        chương 42                        chương 43

chương 44                          chương 45                       chương 46                         chương 47

chương 48                   chương 49                          chương 50

chương 51                                 chương 52                         chương 53

chương 54                            chương 55                             chương 56

chương 57                             chương 58                             chương 59

chương 60                         chương 61                        chương 62                      chương 63

chương 64                         chương 65                   chương 66                       chương 67

chương 68                           chương 69                        chương 70                   chương 71

chương 72                            chương 73                        chương 74                    chương 75

chương 76                            chương 77                      chương 78                      chương 79

chương 80                           chương 81                        chương 82                    chương 83

chương 84                            chương 85                        chương 86                    chương 87

chương 88                           chương 89                           chương 90                    chương 91

chương 92                           chương 93                           chương 94                      chương 95

chương 96                        chương 97

~~~~~~~ hoàn quyển MỘT~~~~~~~~~

chương 98                        chương 99

vì vấn đề tế nhị nên ad quyết định set pass bạn nào muốn xin pass thì phải là follower và pm gmail ở duoi

Read More

pass truyện

mình xin nhắc lại một lần nữa, đối với những bạn followers mình đã gửi pass (nếu bạn nào đã là follower mà chưa nhận dc pass thì comt lại gmail một lần nữa ở chương 101), đối với những bạn xin pass ngay lập tức mà chưa bao giờ nhận xét về truyện hay k phải follower vui lòng nhấn nút follow ở trên cùng trang và comt lại gmail một lần nữa ở chương 101

mai sẽ có chương 102 nhé mn!!!

Chương 100: Tê NHi tự mình đến

Chương 100: Tê Nhi bản thân tự đến ( chủ khắc tình, vi H)

Chàng có biết ta cùng bọn họ…” Ta nhìn Thanh Nham, trong lòng ta hiện tại không biết là tư vị gì.

Ta chỉ biết là ta thích nàng, một khắc cũng không muốn rời khỏi nàng.” Hắn đem đầu ta tựa lên vai, nói, “Tê Nhi, hiện tại thân phận nàng chưa khẳng định rõ, tất cả đều phải thật cẩn thận. Ta vốn muốn dẫn nàng đi ra ngoài, nhưng hiện tại ta thấy, trước khi sinh nhật mười sáu tuổi thì sống ở nơi này tương đối an toàn.”

Ta gật đầu, trong lòng cảm thấy một nỗi chua xót, “Các sư phụ…

Thanh Nham thở dài một hơi, “Nói thật, bằng giao tình ta cùng bọn họ mười mấy năm nay, căn bản ta không tin bọn họ sẽ vì soán quốc đoạt quyền mà gây tổn hại tới nàng. Mấy năm nay ta cũng bên cạnh họ nên biết, hai người bọn họ mặc kệ là đối với ‘Giai nhân’ hay là đối với ‘Đồ đệ’ đều là yêu thương thật tình. Đây cũng là nguyên nhân vì sao lúc trước ta muốn đến gặp nàng.”

Muốn đến nhìn ta?”

Đúng vậy, ta luôn nghe nói Linh Tê công chúa là mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, có thể làm hai vị bạn tốt kia của ta coi là bảo bối, mỗi khi ta hỏi gì về nàng, bọn họ cái gì cũng không chịu mở mồm. Cho nên ta đã muốn đến nhìn nàng.” Hắn nở nụ cười, nói, “Ta đã từng thử qua vô sô lần, đáng tiếc mỗi lần đều bị hai người kia phát hiện, chắc nàng không biết, bọn họ đem nơi này phòng thủ giống thùng sắt, nếu có hai người bọn họ ở trong này, tam ca của nàng cho dù có mấy ngàn người, muốn cũng đừng nghĩ tới gần nơi này.

Vậy chàng sao có thể vào được?”

Cuối cùng ta thật sự không còn biện pháp nào, đành phải dùng đến chiêu dương đông kích tây.”

Dương đông kích tây?”

Đúng vậy, cha bọn họ đang trong lúc bế quan, đệ tử Ngự tông tuy mạnh, nhưng ta còn cao tay hơn, trừ bỏ một ít người, ta tại Ngự tông gây ít chuyện nhiễu loạn, dụ bọn họ trở về.”

A? Chàng đem bọn họ dẫn trở về ?”

Ai, thực xin lỗi, Tê Nhi. Ta không nghĩ tới, sự tình lại phát triển thành tình trạng này.”

Có lẽ chàng đến đây là chuyện tốt cũng nên,” ta tự giễu cười, “Nếu không phải chàng, ta làm sao có thể biết mình ăn nhiều mị dược trong thời gian dài như vậy.”

Tất cả ta đều không biết, trước đó vài ngày ta mới tìm hiểu được một ít chuyện xưa về thánh nữ, sau đó lại đi Ngự tông tìm bọn họ, thế nhưng bị cha bọn họ giăng bẫy bắt giữ, nhốt vào địa lao. Miệng vết thương trên người ta là do bị bọn họ đánh.”

Vì sao?” Trong lòng ta đau đớn, “Không phải bọn họ có quan hệ tốt với chàng lắm sao? Vì sao lại…”

Bọn họ cũng chưa xuất hiện ở nơi đó.”

Cái gì?

Tông chủ nói, bọn họ không về lại nơi đó. Hắn căn bản không biết ta là ai, thân phận của ta lại không tiện nói cho hắn biết, kết quả bị đánh một trận rồi nhốt lại.”

Vậy chàng làm thế nào trốn ra ngoài?”

Tê Nhi cũng quá coi thường ta rồi, ta là ai chứ? Lúc trước vì ta nhất thời không tra xét kỹ nên bị bọn họ bắt lại, sau đấy trên người có thương tích không tốt cho việc chạy trốn, ta nhẫn nhịn hai ngày, thừa dịp cơ hội bọn họ đưa cơm ta đánh ngất người trông cửa, liền thay đổi quần áo nghênh ngang đi ra ngoài.”

Sau này thì sao?”

Ta hỏi thăm xung quanh một chút, chỉ biết là bọn họ từng trở lại Ngự tông, sau đó căn bản cũng không biết họ đã đi đâu, về sau tông chủ đi ra, hai người đã không còn tin tức.”

Bọn họ có thể đi nơi nào chứ?”

Việc này ta cũng không nghĩ tới, ta cảm thấy Ngự tông có điểm không thích hợp, nhưng đã đến thời gian hẹn ước với nàng, ta sợ nàng lo lắng, nên đi đến nơi này, không nghĩ tới nơi này lại bị binh mã của tam hoàng tử vây quanh. Lúc đầu cũng không ngờ hắn có thể uy hiếp đến nàng, nhưng sau này ta phát hiện ở phía sau sơn nhai có rất nhiều thi thể, nhìn kỹ đúng là hạ nhân trong phủ của nàng giả dạng… Ta lo lắng nàng có chuyện nên nghĩ cách lăn lộn vào đây. Không nghĩ tới tam ca kia của nàng thật là nuôi dưỡng vài tên tử sĩ, ngày ấy ta lẩn vào rồi cùng hắn giao thủ, võ công của hắn thế nhưng cũng không ở dưới ta, làm tay hắn bị thương, nhưng ta cũng không chiếm được tiện nghi gì. Hôm nay lại tính kế làm ta bị thương, hừ, người này trong các vị hoàng tử, cũng coi như là một nhân vật lợi hại.

Còn đau phải không, khẳng định là rất đau đi!” Ta vuốt vuốt lưng hắn, nghĩ tới hắn một đường này nếm phải nhiều đau khổ, đau lòng đến mức nước mắt chảy ra.

Đau gì chứ, chỉ cần được nhìn thấy nàng, tất cả đều đáng giá.” Hắn nhẹ nhàng lau nước mắt ta, đem ta vây chặt trong ngực.

Ta rúc vào trong lòng hắn, tâm tình dần dần bình tĩnh trở lại, ai biết lúc này hô hấp hắn bắt đầu nặng nề. Ta ngẩng đầu kinh ngạc nhìn hắn, thì phát hiện đôi mắt hoa đào của hắn đang nhìn phần ngực hơi hơi rộng mở của ta.

A, dâm tặc, chàng nhìn cái gì đó!” Ta thấy xấu hổ nên kéo áo che lại, nhưng bị bàn tay to của hắn cầm chặt, “Chẳng lẽ Tê Nhi không muốn ta sao?”

Nhưng mà, nhưng mà chàng đang bị thương, việc này làm sao được a!” Ta thẹn thùng mặc kệ hắn giữ lấy hai tay, nghĩ đến việc hắn muốn làm chuyện đó, gò má đều đỏ lên.

Nàng sợ ta không được hả?” Hắn bật cười nhìn ta, trong mắt hoa đào ẩn ẩn có một chút tức giận. Sẽ không phải tức giận thật chứ.

Ai nha, ta đâu có nói chàng không được chứ, ta…” Nói thế nào cũng không giải thích được rõ ràng.

Hắn kéo tay ta giơ lên cao hơn đỉnh đầu, khom người tới gần lỗ tai ta nói, “Kia muốn hay không ta dùng hành động nói cho nàng biết, ta rốt cục có được hay không?”

Ta… A!” Thân thể bị áp đảo ở trên giường, cơ thể hắn lập tức nằm lên trên người ta. Bạch Trạch vừa mới nãy còn đang ngủ bị động tác của chúng ta đánh thức, thấy ta bị đè nặng nên ư ử kêu lên.

Ai, con chó nhỏ, đừng để cho nó thấy.” Ta ngượng ngùng nhìn con chó nhỏ, vội vàng nhỏ giọng dỗ dành nó, “Ta không sao, ta không sao, Bạch Trạch ngoan nha!” Bạch Trạch co cẳng chạy tới bên gối của ta, dùng lưỡi liếm mặt ta.

Chó đực ư?”

Hả?”

Vật nhỏ này là chó đực, dám ở trước mặt ta mà liếm nàng, có phải không muốn sống nữa hay không?” hắn liếc mắt qua lườm Bạch Trạch, làm nó sợ tới mức cả người đều run run.

Ai, chàng thật xấu xa, như thế nào lại khi dễ Bạch trạch của ta.” Ta quay đầu nhìn Bạch Trạch nói, “Ngoan ngoãn nha, ngươi vào trong rương ngủ đi.” Nó ngô ngô hừ, ngồi xổm cạnh giường nhìn ta, Thanh Nham bắt nó xách lên, ném tới trong rương. Bạch Trạch nằm ở trong rương thế nhưng vẫn không nhúc nhích.

A! Nó có thể chết không, chàng đánh chết a!” Ta đứng dậy muốn đi nhìn xem nó, lại một lần nữa bị Thanh Nham ấn trở về dưới giường.

Nha đầu ngốc, ta chỉ làm cho nó ngủ một lúc thôi, chờ ta với nàng làm xong xuôi mọi chuyện rồi, thì nó có thể tỉnh.”

Thật như thế sao?”

Thật sự!”

Trứng thối, chàng rất xấu rồi, vừa mới nãy làm ta sợ muốn chết.” Ta vỗ ngực hắn, quyệt miệng nhìn hắn.

Thế muốn ta bồi thường một chút cho nàng hay không.” Hắn mị hoặc ở bên tai ta vừa nói vừa khẽ liếm, làm tim ta đập bang bang, càng lúc càng nhanh.

Muốn.” Ta nghiêng mặt qua, đỏ mặt nhỏ giọng đáp.

Cái gì? Ta không nghe thấy rõ a?” Môi hắn di chuyển xuống dưới cổ ta, chiếc lưỡi khẽ liếm. Dục vọng ngủ đông trong thân thể dễ dàng bị hắn khiêu khích tỉnh lại, hô hấp của ta dần dần bắt đầu nặng nề, nuốt nước miếng, ta ngẩng đầu nằm ở bên cạnh tai hắn nói, “Muốn.”

Hắn xấu xa cười, tà mị nói, “Như vậy, Tê Nhi liền tự mình tới làm đi.

p/s: chương sau là set pass nha các nàng, với lại như jab đã nói phải là follower tớ mới gửi pass nhé,

truyện H

ôi giời dạo này ta càng ngày càng biến thái truyện quá ngược quá SM, và nhiều cảnh hot tung chưởng liệu có ảnh hưởng đến mức độ biến thái vốn đã sẵn có của ta không? *thẹn thùng-ing*

Chương 99: Thân phận rối rắm

Chương 99: Thân phận rối rắm( trọng yếu khắc tình biến chuyển )

Ta không nói gì, kỳ thực trước đó ta cũng từng nghĩ tới hắn là thần y. Nhưng không ngờ tới hắn lại là hậu nhân của gia chủ thần y Tả gia.

Tê Nhi, ngươi tức giận sao?” Ta lắc đầu, nói, “Ta tin tưởng ngươi, tình hình bây giờ làm gì có thời gian nói mấy chuyện này đâu.

Hắn thở dài một hơi, nhẹ nhàng xoa xoa trán ta, nói, “Ngự tông tc được gầy dựng, đều luôn tìm kiếm một người.”

Tìm ai?”

Hậu nhân của thánh nữ. Ngoài mặt bọn họ đối với triều rất mực cung kính, nhưng trên thực tế là chịu sự chi phối của huyết thệ nên không thể ra tay. Mà mấu chốt để giải bỏ huyết thệ chính là hậu nhân của bộ tộc thánh nữ.”

Chỉ có các nàng mới giải được sao?

Đúng thế, huyết thệ do ba người lập ra, nên giải bỏ huyết thệ cũng cần phải có hậu nhân của ba người này. Kỳ thực ta cũng không biết phương pháp cụ thể, chỉ ngẫu nhiên nghe phụ thân ta từng nhắc tới, là một loại phương pháp cực kỳ nham hiểm, cùng dòng máu của ba dòng họ có liên quan, nhất là hậu nhân thánh nữ. Muốn giải bỏ huyết thệ hoàn toàn chỉ sợ thánh nữ kia không sống nổi nữa.”

Nghe vậy ta sợ run cả ngươi, lúc trước ở đế đô gặp người kể chuyện luôn luôn hô to :‘Thánh nữ đại nhân’, hắn rốt cục làm sao biết được? Hơn nữa, “Năm đó không phải thánh nữ đã rời đi sao?

Từ sau năm đó, quả thật thánh nữ đã biến mất rất nhiều năm, nhưng thiên hạ to lớn bao la, mấy trăm năm nay Ngự tông vẫn không ngừng phái người đi tìm kiếm, nếu ta đoán không sai thì người hoàng gia cũng đã đi tìm hậu nhân của nàng.”

Đúng vậy, nếu nói thánh nữ là mấu chốt để giải bỏ huyết thệ, như vậy mặc kệ là đối với hoàng thất hay Ngự tông, bộ tộc thánh nữ đều là ni uy hiếp với họ. Bàn tay ẩm ướt nắm chặt cánh tay hắn, hỏi, “Sau đó thì sao?”

Hai mươi năm trước, tông chủ Ngự tông bị người trong giang hồ dùng ám tiễn đả thương, sau đó đi nhầm vào một nơi thế ngoại đào nguyên. Không có người nào biết hắn ở nơi đó xảy ra chuyện gì, nhưng mà hắn dẫn về một tiểu cô nương, tuy rằng hắn chưa từng nói gì cả, nhưng người trong Ngự tông đều cho rằng đó chính là truyền nhân của thánh nữ.”

Tiểu cô nương? Thế nàng rốt cục có là người đó hay không?”

Có người nói đúng cũng có người nói không đúng. Hắn chưa từng nói bất cứ điều gì, ngay từ đầu đại gia cũng nghĩ vậy, nhưng khi nàng vừa mới được mười sáu tuổi, trên người vẫn không xuất hiện thánh tích.”

Thánh tích?”

Đúng vậy, là thánh tích. Tương truyền hậu nhân của thánh nữ có hai cái thánh tích, một là trên trán có ba cánh hoa hồng hợp lại với nhau, còn có chính là…”

Còn có cái gì?”

Hai là được thần linh che chở, miệng vết thương trên người có thể khép lại rất nhanh.”

Khép lại? Sẽ không là…” Ta đứng bật dậy, làm bạch trạch hoảng sợ chạy sang một bên.

Thanh Nham ngồi dậy, tay vịn bờ vai ta nói, “Tê Nhi, từ lần trước ta nhìn thấy miệng vết thương trên cánh tay ngươi khép lại, liền hoài nghi ngươi có thể chính là hậu nhân thánh nữ. Vì chứng thực chuyện này, ta đã trở về Kỳ Lân cốc một chuyến, lại đi tới Ngự tông…?” Ngự tông? Ta ngơ ngác nhìn hắn nói, “Ta không tin đâu, không phải nói hậu nhân kia đang ở Ngự tông sao?”

Trên thực tế mười tám năm trước, nàng liền biến mất khỏi Ngự tông. Sau này có người nói, tông chủ Ngự tông đối với nàng động chân tình, mà tông chủ phu nhân hận nàng thấu xương, nên đã giết nàng; cũng có người nói, nàng chuồn ra Ngự tông muốn chạy trốn về nhà, mà ở trên đường gặp phải hoàng thượng đang cải trang vi hành, hoàng đế dẫn nàng đưa vào trong, trở thành phi tử.”

Phi tử? Mẫu thân của ta sao?

Không có chuyện đó xảy ra, mẫu phi ta không thể là thánh nữ được, ta nghe ma ma nói nàng là con gái nhà nghèo, tính tình rất dịu dàng. Khi nàng sinh ta ra vì khó sinh nên đã chết, nếu là hậu nhân thánh nữ làm sao có thể dễ dàng chết như vậy được có đúng hay không? Đúng hay không hả?” Thanh Nham ôm lấy ta, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ sau lưng ta, nói, “Đừng sợ, mặc kệ ngươi là người như thế nào, ta đều sẽ bảo vệ ngươi thật tốt.”

Thanh Nham, ngươi không biết, ngươi không biết, kỳ thực ta…”

Tê Nhi, ngươi hãy nghe ta nói, những gì ta vừa nói đều chỉ là một ít lời đồn trên giang hồ mà thôi, không có nhiều người từng thấy nữ tử kia, càng không có ai biết chính xác nàng đi nơi nào, tất cả những chuyện đó đều do ta tìm hiểu được trong mấy ngày nay. Huống chi ngươi chỉ có vết thương trên thân thể có thể nhanh khép lại, giữa trán cũng không ba cánh hoa hồng. Nếu qua mười sáu tuổi vẫn không có, như vậy thì khẳng định là không đúng. Tê Nhi, ngươi bao nhiêu tuổi?”

Ta?” Ta nhìn hắn, bỗng nhiên nhớ đến, “Còn mười lăm ngày nữa chính là sinh nhật mười sáu tuổi của ta.

Còn mười lăm ngày nữa sao.” Hắn nói, “Tê Nhi, ngươi hiện tại rất nguy hiểm, bây giờ hoàng thất khẳng định là không biết, nhưng tam ca của ngươi rốt cục đang có ý định gì cũng không ai biết. Hai huynh đệ Ôn gia…bọn họ đều là người của Ngự tông.”

Thanh Nham, ngươi không được nói lung tung, các sư phụ đối xử với ta tốt lắm, bọn họ chính là đệ tử Ngự tông, làm sao có thể…”

Đệ tử Ngự tông? Nha đầu ngốc, bọn họ là con của tông chủ Ngự tông, trong đó một người sẽ là tông chủ đời sau.”

Con trai tông chủ?” Ta nhìn hắn, có chút phản ứng không kịp.

Cũng khó trách ngươi không biết, dù là Ngự tông, cũng không có nhiều người biết.” Hắn thở dài một hơi, nói, “Khi ta còn thiếu niên, một lòng muốn làm đại hiệp lại thêm không hiểu được tại sao lại vì một vị thánh nữ đã chết nhiều năm mà tìm phương pháp trị liệu đôi mắt. Năm mười lăm tuổi kia, ta vụng trộm chuồn ra khỏi Kỳ Lân cốc, đi ra bên ngoài trở thành người trong giang hồ, cũng chính tại thời điểm đó ta đã gặp hai huynh đệ Ôn Nhu, Ôn Ly.”

Ngươi quen biết sư phụ?” Đêm nay khi biết được những chuyện này thật sự làm ta rất khiếp sợ, trong lúc nhất thời ngoại trừ tra hỏi ta không biết còn có thể làm gì.

Đúng, chúng ta đâu phải chỉ là quen biết nhau không đâu. Khi đó chúng ta đều có tâm tính thiếu niên, đều muốn làm đại hiệp được mọi người kính trọng, ngưỡng mộ. Ban đầu thì không hòa thuận, sau này liền dần dần trưởng thành. Cứ như vậy đã qua hơn một năm, chúng ta cùng nhau trừng ác dương thiện, cứu sống, chẳng mấy chốc trên giang hồ cũng biết đến danh tiếng của đại hiệp mặt ngọc.”

Đại hiệp mặt ngọc? Ta ở trong hoàng cung từng nghe qua vị kia mỗi lần xuất hiện đều đeo một cái mặt nạ đại hiệp bằng bạch ngọc? Chẳng lẽ đại hiệp mặt ngọc thế nhưng không phải là một người?”

Là ba người chúng ta,” hắn cười tà, “Chúng ta có thân hình không khác nhau lắm, người ngoài nhìn thấy chúng ta đeo mặt nạ liền cảm thấy rất giống. Mỗi người chúng ta thay phiên nhau làm hiệp khách trong một ngày, đi làm chuyện mà bản thân muốn làm.

Cho nên, ta ở trong cung nghe tiểu cung nữ nói, vị đại hiệp mặt ngọc kia bất kể võ công, y thuật hay độc thuật đều là cao thủ, tác phong nhanh nhẹn, thì ra là ba người?

Vậy sau này tại sao các ngươi lại tách ra?”

Sau này, tông chủ Ngự tông tìm được bọn họ. Ngày đó ta đi làm đại hiệp, khi quay trở về thì bọn họ đang ở bên trong nói chuyện. Ta nghe bọn hắn đang nói về việc thân thế, cho nên không có đi vào. Ngày thứ hai bọn họ liền cáo từ ta trở về nhà, lúc đó ta còn không biết, người đến tìm hai người bọn họ chính là tông chủ Ngự tông. Không lâu sau đó ta cũng bị nhị ca tìm được, đánh nhau một chút lại bị hạ thuốc mang về Kỳ Lân cốc.”

Ta bật cười, Thanh Nham khi thiếu niên vẫn là một người như vậy.

Tê Nhi vẫn cười đẹp mắt như vậy,” hắn nhéo nhéo cái mũi ta nói, “Sau này chúng ta vẫn luôn liên lạc với nhau, dựa theo thân phận bối cảnh, bọn họ còn phải gọi ta một tiếng thúc thúc, như vậy đồ đệ bọn họ, chính là…”

Ngươi dám!” Người này bây giờ còn có tâm tư đùa giỡn. Thật sự là không biết nói gì nữa.

Hai người bọn họ ở trên giang hồ danh tiếng dần dần lên cao, ta cũng bị phụ thân cùng huynh trưởng quản thúc, học một chút y thuật gia truyền, vừa lúc cứu được mấy vị cao thủ, nên được một ít hư danh. Năm năm trước chúng ta ở trên đại hội võ lâm gặp lại nhau, cảm thán cảnh ngộ mấy năm nay trải qua, từ lâu tâm tình của bản thân cũng biến đổi so với năm đó. Bất quá sau này, ta cũng thường lưu tới Ngự tông cùng bọn họ uống rượu, bọn họ cũng từng đến Kỳ Lân cốc của ta tìm chút thuốc. Xuân dược trên người ngươi chính là từ ta mà ra.”

Dược trên người ta là do bọn hắn hạ?” Ta không dám tin nhìn Thanh Nham, “Sư phụ làm sao có thể…”

Ta cho rằng bọn họ là vì niềm vui thú nơi khuê phòng, thuốc này vốn là vì đại ca chất phác của ta mà làm ra, hiệu quả của thuốc cũng không khác, lại không thể làm bị thương người. Bọn họ nói cần nên ta liền cho. Ta biết bọn họ có dạy cho một người trong năm năm nay, là đồ đệ công chúa được xưng mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, cũng biết hai người bọn họ có một vị giai nhân khuê phòng ở chung đã ba năm, nhưng chưa từng nghĩ đến hai người kia nguyên bản lại chính là một người!”


Chương 98: Lời thề máu trăm năm

CUỐN HAI: LOẠN ĐẾ ĐÔ THÀNH

Chương 98: Trăm năm thánh huyết thệ ( sự tình trọng yếu)

editor: trúc vy

beta:jab

Ngươi…” Nhớ tới ngày đó chịu vô vàn ủy khuất, nước mắt không ngừng chảy xuống dưới, “Ngươi khi dễ ta.”

“Tốt lắm tốt lắm, ta làm gì chọc ngươi đâu…”

Dâm tặc, ghét nhất ngươi.” Ta không thèm để ý tới hắn, ôm Bạch Trạch thấp giọng khóc, nó giống như biết ta khổ sở, vươn đầu lưỡi liếm tay ta.

Ngoan Tê Nhi, đừng nóng giận , ta… Ai nha, đau quá.”

“Làm sao vậy làm sao vậy?” Ta buông Bạch Trạch, vội vàng xốc chăn lên muốn xem xét vết thương của hắn. Hắn lại ôm cổ ta, nói, “Không tức giận nữa?” Khí lực rất lớn, như muốn ta hoà làm một với hắn.

Miệng vết thương của ngươi đổ máu, đừng nhúc nhích.”

“Không quan hệ, ta lừa gạt ngươi, không đau.” Hắn, dùng đôi mắt tà mị hoa đào thâm tình nhìn ta, sau đó nghiêng người ôm ta vào lòng. Hết thảy bối rối trước đây ở giờ khắc này tan thành mây khói, giống như thuyền nhỏ trên biển cô độc phiêu bạc thật lâu, rốt cục tìm được bến cảng an toàn. “Rốt cuộc lúc đó ngươi đi nơi nào? Vết thương trên người ngươi là xảy ra chuyện gì?”

Hắn lấy tay gạt lệ vương trên khoé mắt ta, nói, “Tê Nhi, mặc kệ phát sinh chuyện gì, ta đều ở bên cạnh ngươi, ngươi phải kiên cường được không?

Ta nhìn thấy thần sắc nghiêm trọng của hắn, trong lòng không khỏi run lên, gật gật đầu hỏi, “Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?”

Hắn đáp, “Truyền thuyết về thánh nữ còn có một mặt khác.” “Việc này từ thánh nữ xảy ra. Năm đó thiên hạ rối loạn, thánh nữ đã dùng sức lực bản thân cứu vớt vạn dân, đồng thời cùng hai vị hoàng tử đạt thành hiệp nghị.”

Ta gật đầu nói, “Chuyện này lúc trước ngươi đã nói qua với ta.”

Hắn nói tiếp, “Truyền thuyết kể lại năm đó trước khi thánh nữ rời đi đã cùng hai vị hoàng tử, không, phải nói đế vương nước Đang Thịnh, tông chủ đời thứ nhất của Ngự tông lập ra một lời thề, lời thề này, là dùng máu ký kết.”

Huyết thệ?

Là huyết thệ, dùng máu của 3 người, trong truyền thuyết thánh nữ cứu vạn dân bằng cái chậu bát quái bằng đồng, sau đó nhỏ giọt máu vào chậu bát quái, còn có cấm chế. Nếu ba bên có một bên trái với lời thề, chắc chắn sẽ bị trời phạt.”

Thiệt hay giả?”

Ta cũng không biết, ta chỉ biết là, Ngự tông trước kia có mấy người từng mưu đồ soán vị hoàng đế đương thời, nhưng tới lúc sắp khởi binh thì bị bệnh không rõ ràng mà chết, có người thì bị giết.”

Ngự tông?” Ta che miệng lại, không thể tin được những gì bản thân vừa mới nghe, “Ngươi làm sao biết được?”

Năm đó Ngự tông đại hoàng tử có tình cảm chân thành với thánh nữ, sau khi lập Ngự tông liền dốc lòng tìm kiếm phương pháp trị liệu đôi mắt cho thánh nữ, đáng tiếc cho tới lúc lâm chung cũng không tìm được. Hắn có hai người con, một người võ công cực kỳ cao cường, trở thành cao thủ nổi danh nhất lúc đó, một người khác hết mình học y, kế thừa nguyện vọng của hắn là tiếp tục nghiên cứu y thuật. Sau này, người học y kia tiếp nhận vị trí tông chủ Ngự tông của hắn.“

Vì sao?” Không phải thường là người có võ công rất cao kế thừa hay sao?

Vị cao thủ kia muốn trở thành người trong giang hồ hơn, không thích bị vị trí tông chủ Ngự tông trói buộc. Mọi người chỉ biết Ngự tông là môn phái đệ nhất thiên hạ, đệ tử trong môn phái đều có võ công cao cường, lại không biết kỳ thực Ngự tông còn có một tài nghệ gia truyền khác chính là y thuật.

Ta nhất thời ngây ngẩn cả người, sau khi kinh ngạc lại thấy có chút không đúng, “Không phải trên giang hồ nói y thuật giỏi nhất là…”

Kỳ Lân cốc, thần y Tả gia.”

Kỳ Lân cốc, thần y Tả gia? Ta nhìn hắn đăm đăm.

Tông chủ đời thứ hai Ngự tông một lòng chỉ lo nghiên cứu y thuật, con hắn cũng có cùng ý muốn giống như hắn. Ngự tông bên trong tranh đấu không ngừng, cuối cùng con thứ của tông chủ đời thứ ba là Ôn Hiển, không muốn lại ở lại trong Ngự tông nữa, cùng gia nhân chính thức bái sư nguyện ý rời đi nơi đó, mai danh ẩn tích ở trong một sơn cốc ngoài ba trăm dặm an cư lập nghiệp, cũng lấy họ ‘Tả’ của thánh nữ làm họ chính thức. Người Tả gia sinh sống ở sơn cốc, nhưng cứ cách mười năm đều sẽ cử người trong môn phái ra bên ngòai tìm kiếm địa phương có nhiều danh y mới, cùng danh y trong chốn giang hồ luận bàn, sau mấy trăm năm, ở trong chốn võ lâm dần dần có danh tiếng.”

Nói cách khác, Ngự tông nhất mạch chia ra thành hai nhà, một nhà là tông chủ Ngự tông, một nhà khác là thần y Tả gia nổi tiếng thiên hạ.” Ta suy nghĩ về lời Thanh Nham nói, trong đầu hình thành một sợi dây ngày càng rõ.

Tê Nhi, ta là con của đại gia chủ Tả gia, Tả Thanh Nham.”

hehe, cuốn