[chưa hoàn]

Sư phụ, không cần a

 

Di Nhã

 

 
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, Np, sắc nặng
Editor: jabokivt.
Văn án:
Năm năm cùng với hai vị sư phụ sớm chiều làm bạn, có phải hay không là phu quân?

Hai cái hận thù thật sâu, trả giá thật tình liệu có thể đổi lấy yêu!

Bốn nam nhân ái hận quấn quýt si mê, là tình dục thịnh yến vẫn là chân ái thẳng thắn?

Một cái nữ tử linh thịt tình yêu, gây ra thịnh thế màn khói hạ trăm năm thù hận,

Vận mệnh chi luân đã muốn chuyển động, bí mật sắp vạch trần…

Rating:18+,…

Tiến độ: chắc khoảng 2 chap/tuần.

Quyển truyện gồm có 379 chương (dài vl) + phiên ngoại.

đề nghị không pót truyện sang trang khác khi chưa có sự đồng ý của editor..!

chương 1: 1.1; 1.2                    chương 2                    chương 3                           chương 4

chương 5                                chương 6                       chương 7                            chương 8

chương 9                                   chương 10                     chương 11                      chương 12

chương 13                     chương 14                         chương 15                   chương 16

chương 17                        chương 18                       chương 19                     chương 20

chương 21                        chương 22                          chương 23                     chương 24

chương 25                                 chương 26: 26.1, 26.2                                    chương 27

chương 28                         chương 29                        chương 30                      chương 31

chương 32                          chương 33                      chương 34                        chương 35

chương 36                         chương 37                        chương 38                        chương 39

chương 40                          chương 41                        chương 42                        chương 43

chương 44                          chương 45                       chương 46                         chương 47

chương 48                   chương 49                          chương 50

chương 51                                 chương 52                         chương 53

chương 54                            chương 55                             chương 56

chương 57                             chương 58                             chương 59

chương 60                         chương 61                        chương 62                      chương 63

chương 64                         chương 65                   chương 66                       chương 67

chương 68                           chương 69                        chương 70                   chương 71

chương 72                            chương 73                        chương 74                    chương 75

chương 76                            chương 77                      chương 78                      chương 79

chương 80                           chương 81                        chương 82                    chương 83

chương 84                            chương 85                        chương 86                    chương 87

chương 88                     chương 89

 

Đọc tiếp

Chương 89: Tình dục sóng to

Chương 89: Tình dục sóng to (H, ngược thân thể, thận nhập)

Ta phát ra âm thanh khàn khàn, đau đớn trên lưng liên miên không dứt, những giọt máu như những hạt châu nhỏ xíu chảy ra, không ngừng theo thân thể nhỏ nhắn lăn lung tung. Mỗi lần kim châm hung hăng xâm nhập da thịt, những tâm tư tản mạn đều biến mất, ta thở dốc từng ngụm từng ngụm một, tưởng sẽ thét chói tai lại sớm không còn chút khí lực nào. Vai phải cùng xương cốt vừa mới bị hắn dỡ xuống, mỗi một lần ôm thân mình theo bản năng co rúm lại, đều làm cho địa phương bị thương đau giống như đao cắt. Môi dưới sớm bị ta cắn nát, máu đỏ tươi theo cằm chậm rãi chảy xuống cùng mật dịch nhỏ giọt lên giường. Nguyên lai, trên đời này quả thực có biện pháp khiến ta sống không bằng chết.

Ta hốt hoảng cố gắng kiên nhẫn, tự nhủ với chính mình mọi việc sẽ tốt lên, nhẫn nhịn một chút, nhưng không biết vì sao, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm thân thể mà hắn lại chỉ ra tay với bả vai. Trong lòng không khỏi cười thầm, như vậy cũng tốt, đau đớn như vậy mới có thể giữ ta thanh tỉnh ── Lạc Linh Tê, ngươi nếu như không mạnh mẽ lên, sẽ nhận phải kết cục gì.

Nhưng dần dần, cảm giác trong thân thể lại thay đổi. Nguyên bản tê dại phía dưới chậm rãi khuếch tán đến toàn bộ thân thể. Trong nỗi đau đớn khó tả lại nổi lên một góc ngứa ngáy khó chịu. Cảm giác này dần dần ăn mòn thân thể, xâm nhập đến cốt tủy, giống như có ngàn vạn côn trùng đang cắn ta.

Hậu huyệt và cúc huyệt chảy ướt đẫm một mảnh, toàn bộ thân thể trống rỗng. Trong miệng rốt cuộc nhịn không được, phát ra tiếng rên rỉ khàn khàn. Kia kim châm sắc nhọn mỗi một lần đâm xuống da thịt non mịn thật giống như giải dược, giảm bớt ma ngứa. Nếu như nói đau đớn nằm trong phạm vi ta có thể chịu đựng, ma ngứa lại trái ngược hoàn toàn.

Hảo muốn… Rất nhiều rất nhiều gì đó, cứng rắn cứng rắn mạnh mẽ tiến vào, xâm nhập thân thể, làm cho ta đau, bổ khuyết địa phương trống rỗng. Cho dù cả người đầy vết thương cũng không có vấn đề gì, cho dù bị nỗi vô sỉ của hắn làm hỏng rồi cũng không có vấn đề gì. Chỉ cần có thể cho ta thứ gì đó, chỉ cần hiện tại liền cho ta.

Lại… Nhiều một ít…” Ta dùng hết toàn lực hô lên, cũng không biết là muốn hắn tiếp tục tra tấn ta, hay là muốn nhục bổng cứng rắn hung hăng xỏ xuyên. “Sao vậy? Cái này chịu không nổi?” Hơi thở nam tính của Tam ca phảng phất, tiếng nói trầm thấp làm cho lòng ta rối loạn. Ta giơ tay lên định bắt lấy tay hắn, xiềng xích phần phật phần phật giữ ta lại, Tam ca đè ta xuống, âm thanh kìm chế nói, “Tiểu tao hóa, phóng đãng như thế sao? Vừa rồi còn tam trinh Cửu Liệt (tìm đủ mọi cách) mắng ta, hiện tại đã muốn ta đến phát cuồng sao?”

Ta lắc lắc đầu, thân mình dưới tình triều cuồng liệt không ngừng run rẩy. “Đáng tiếc, ta hiện tại không muốn cho ngươi.” Tam ca cúi người thấp giọng nỉ non bên tai ta một câu, thuận thế dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm vành tai ngay sau đó đứng dậy. Thân thể bởi vì hơi thở nam nhân và vì bị chạm đến chỗ mẫn cảm run run. Tiểu huyệt gắt gao khép chặt phun ra lượng lớn chất lỏng, trong lòng giống như lâm vào vực sâu không đáy đầy hắc ám, hắn muốn tra tấn ta tới khi nào?

Tê Nhi thật sự càng ngày càng phóng đãng.” Tam ca trong tay cầm một khối khăn trắng đi tới, kéo căng hai chân, lấy ngón tay nhẹ nhàng sượt qua hạt châu. “A…” Ta run rẩy, cả người căng cứng, bởi vì nơi tư mật bị đụng vào cao giọng thét chói tai.

Ngươi xem, dính như thế.” Ngón tay phải của hắn được bao phủ bởi một tầng trong suốt chất lỏng, chậm rãi bước đến trước mặt ta, hắn cúi người đút ngón tay vào miệng ta, dùng sức búng môi dưới đang cắn chặt, vói vào miệng. Một cỗ hương vị dâm mỹ nhất thời tràn ngập khoang miệng, hắn cọ một vòng quanh đầu lưỡi vô lực, liền nâng cằm ta. “Nuốt xuống đi, nuốt xuống toàn bộ đi.” Thân thể bởi vì nam nhân đụng vào kêu gào như dung nham sôi trào, trong miệng nước bọt càng ngày càng nhiều, cùng với mật dịch đặc sánh không thể khống chế tràn ra từ kẽ môi.

Ta thân thể run run giương mắt nhìn hắn, hắn cũng lẳng lặng nhìn ta, ánh mắt như toé lửa, cằm bị siết mạnh. Cả người ta lại một lần nữa bị ném thật mạnh tới nhuyễn tháp. Ta bởi vì nỗi đau đớn tột cùng này kích thích suýt nữa đến cao trào. Đó là một loại hư không không thể chịu đựng được cùng ma ngứa không lý giải nổi, cho dù dùng đau đớn bổ khuyết, đều có thể tới cao trào.

Ngươi thích?” Hắn cười nhạo một tiếng tiếp tục động tác vừa rồi. Thân mình nhẹ nhàng rung động. “Muốn ta nhẹ một chút, hay thêm chút sức?” Tam ca chạm vào ta, lòng bàn tay nóng rực khiến da thịt ta không tự chủ co rúm lại.

Ngươi là… Ma quỷ.” Ta dịch người vô lực phun ra vài chữ, lập tức liền ngã nhào lên giường, cố gắng bình phục hô hấp nhưng dục vọng trong thân thể không ngừng kêu gào. “Miệng vẫn cứng rắn như thế, thật không ngoan.” Tam ca dứt lời liền lấy khăn trắng nhẹ nhàng chà sát miệng vết thương trên vai, không ngừng ma sát làm cho sóng to trong thân thể nhất thời tìm được giải pháp, hạ thân theo hắn ma sát chậm rãi co rút lại. Không cần, hắn cứ như vậy dùng vải bố lau máu cho ta, sẽ làm cho ta cao trào sao? Không thể, ta cắn chặt sàng đan, trong miệng lại không tự chủ được phát ra một chuỗi âm thanh nức nở dâm đãng.

P/s hô hô từ tuần trước tới tuần này mới post, quà 2/9 nhá mọi người, ôi chương này biến thái quá k biết dịch làm sao lun, khóc ròng á mn

Chương 88: lưng trắng noãn đầy châm chọc

Chương 88: châm chọc thứ tuyết lưng (H, ngược thể)

Thân thể trắng noãn như mỹ ngọc ── mái tóc dài như thác nước, linh lung bả vai, kích thước lưng áo nhỏ hẹp, kiều đồn đẫy đà, tay chân cân xứng. Giờ này khắc này, lại bị vòng sắt lạnh như băng buộc chặt thành hình dạng khuất nhục. Tay chân bị khoá chặt ở bốn góc, đỉnh thiết liên cố định chặt chẽ, tóc dài rối tung hững hờ trên gối, một ít suối tóc chảy dọc theo thân thể. Vốn là lưng trần tuyết trắng, lúc này được họa thành một con phượng hoàng lửa trông rất sống động. Phượng Hoàng từ trong hỏa diễm giương cánh bay ra, ngửa mặt lên trời hót một tiếng dài, toàn bộ thân thể nó chễm chệ trên lưng nàng, hai cánh dài uy vũ lượn lờ đến một bên mông, đuôi cánh có một đoàn hoả diễm như ẩn như hiện. Phượng hoàng sống động như thật, giống nhà muốn phá tan nhà giam bằng da thịt bay lên trời cao. Nếu như không phải trên cơ thể ta, ta sẽ kinh ngạc Tam ca vẽ Quỷ Phủ thần công (như có phép thuật); nếu như không phải ở cơ thể của ta, ta sẽ nói chỉ cần điểm mắt cho Phượng Hoàng nó sẽ cất cánh bay lên ngay tức khắc ── vì cái gì, nó lại được vẽ trên cơ thể của ta?

Thân thể trắng nõn cùng mực nước tối đen giao triền cùng một chỗ, mang theo một tia mị hoặc lạ kì. Nó sắp trở thành giờ phút sỉ nhục nhất Tam ca để lại trên người ta, không thể nào thay thế được, sẽ theo ta đến khi ta chết. Không, cho dù ta chết đi, nó vẫn sẽ bám vào cơ thể của ta, ta biến thành tro tàn hóa thành bùn, nó đều dây dưa cùng một chỗ với ta.

Thấy rõ sao?” Ta ngơ ngác quay đầu nhìn Tam ca, không biết nên nói gì, hắn lại mỉm cười, lập tức nâng đùi phải lên, nói, “Tê Nhi cảm thấy, hoa huyệt nơi này, nét vẽ như thế nào?” Nơi đó, cũng phải nhìn sao? Ta ngẩng đầu nhìn địa phương chính giữa hai chân, bên phải đóa hoa, cành lá kéo dài, mà một bên hơi hơi rộng mở, tiểu huyệt sưng đỏ, thật giống như điểm trên cành lá là một đóa hoa phấn hồng mang theo sương sớm.

Không cần… Không thể như vậy…” Ta xoay qua nhìn chằm chằm hắn nói, “Ngươi hãy giết ta đi… Ta không cần… Không cần…” Nước mắt như dây trân châu bị đứt đoạn, không ngừng nhỏ xuống, ta quan sát hắn, run rẩy nói, “Tam ca muốn ta làm cái gì… Đều có thể.”

Đáng tiếc hiện tại, ta chỉ muốn làm thế này với ngươi.” Hắn nâng chân ta không buông, ngược lại lấy ngón tay búng hai cánh hoa nhỏ, đem một viên thuốc cỡ lớn nhét vào tiểu huyệt. “Không cần!” Ta dùng sức giãy dụa nhằm thoát khỏi hắn, cổ họng khàn khàn hô to, “Ngươi đút cái gì vào người ta?”

Hư!” Hắn nói, “Ta giúp ngươi giảm nỗi thống khổ.

Không cần, ngươi gạt người! Mau lấy ra đi, đừng nhét vào nữa” Hắn giơ ngón giữa chọc sâu vào trong giúp viên thuốc đi sâu vào, mãi đến khi tiểu huyệt khép chặt. Viên thuốc quá cỡ đem vách tường mảnh khảnh bên trong phình to lên, sau đó liền khơi dậy một cơn khoái cảm tê dại. Viên thuốc chậm rãi được hòa tan, nhỏ đi, địa phương tê dại càng lúc lan càng rộng. Là xuân dược, hắn lại ác độc như thế, đút xuân dược cho ta.

Ngươi… Ách…” Xuân dược phát tác so với ta tưởng tượng còn mãnh liệt hơn, còn chưa kịp phản ứng, liền tập kích thần kinh của ta, khiến toàn thân ta nhịn không được run lẩy bẩy.

Nha đầu mẫn cảm, mới thả một viên.” Dứt lời hắn buông lỏng chân ta, ngược lại lấy ngón tay nhẹ nhàng ma sát cúc huyệt. Nơi đó cũng muốn tàn phá sao? Ngay cúc huyệt cũng không buông tha sao? “Nơi đó…” Vừa mở miệng ra, mật dịch dâm mỹ liền theo đó rơi xuống, ta không hề chống cự lại, trơ mắt nhìn hắn dùng ngón tay chai sần đem một viên thuốc cực lớn chen chúc nơi cúc huyệt tư mật nhỏ hẹp.

Khi cúc huyệt tiếp nhận dị vật làm cho tê dại phía trước càng thêm rõ ràng, ta rung rung một chút, kinh ngạc nhìn thấy hạ thể chảy ra một cỗ chất lỏng quen thuộc. Mật dịch ở khoé miệng cũng không thể kiềm chế rơi rớt khắp nơi. Quá dâm đãng, giờ phút này ta bị trói trước mặt ca ca, lại không thể khống chế cơ thể mình để chảy ra nhiều chất lỏng dâm đãng như vậy.

Toàn bộ nửa trên bị hắn hành hạ như bị ngọn lửa thiêu đốt, toàn bộ nửa người dưới dưới tác dụng của xuân dược không ngừng truyền đến từng trận tê dại, đầu óc ta như bị chia thành hai nửa, một nửa là đau đớn khó có thể chịu được, nửa còn lại là dục vọng không thể ức chế như trăm ngàn con kiến gặm nhấm cắn cắn. “Muốn sao?” Hắn hỏi ta.

Đừng… Ngô…” Ta cắn răng phun ra một chữ, liền sức cùng lực kiệt ghé vào nhuyễn tháp. Dưới hạ thân tiểu huyệt đã chảy ra một lượng lớn dâm thủy, ta cắn chặt gối đầu, trừ bỏ run run cũng không thể làm gì khác. “A…” Đằng sau, ta cảm giác được mũi nhọn của kim châm di chuyển! Ta dùng hết toàn lực run rẩy quay đầu, chỉ thấy Tam ca trong tay cầm một cây châm, đang hạ xuống vai trần của ta. “Không cần… A… Đau…

“Đừng nhúc nhích, nếu không nghe theo ta lưng ngươi sẽ bị phá hủy!” Tam ca đè bả vai ta xuống, lại một lần nữa hạ châm. “A… Hỗn… Đản… A...” Tam ca không chút lưu tình dùng châm, bả vai kia như rơi vào nồi chảo trung lại cổn thượng đinh bản, ta mặc dù đau cũng không dám động đậy, ngón tay trái hung hăng bấm chặt lòng bàn tay, huyết nóng bỏng theo móng tay chảy xuống dưới, dọc theo cánh tay nhỏ bé yếu ớt.

ps cn jab sẽ post chap mới, đề nghị các nàng nhiệt liệt comt

Chương 87: ngọc thể vẽ tranh bố

Chương 87: ngọc thể vẽ tranh bố (H, ngược, thận nhập )

Ta run run khép hai chân nhưng không thể nào thắng nổi sức mạnh của Tam ca. Hắn thô bạo banh hai chân ta ra, một lần nữa lấy ngón tay chà sát cánh hoa, đem bút lông hơi ẩm ướt ấn mạnh vào trong. “Ách…” Quá đau, Tam ca nâng mông ta lên cao khiến cả thân thể vốn đã đau đớn đến chết lặng di chuyển theo, hắn một tay giữ chặt đầu ngòi, dùng sức đâm vào đến tận sâu trong.

Vô tình, lạnh lẽo, sắc nhọn. Mỗi một lần sáp nhập bút lông đều nằm ngập trong tiểu huyệt. Thời điểm rút ra, từng sợi lông nhỏ hung hăng ma sát từng tấc bên trong hoa huyệt, xoay tròn không chừa bất kỳ chỗ nào. Dâm thủy không ngừng rơi xuống đùi ta, trên kiều đồn, ta vô lực cúi thấp đầu lặng yên, miệng cắn chặt vải bông phía dưới, ô ô theo từng động tác của hắn. Hạ thân bị lăng ngược mang đến đau đớn, cũng mang đến một cơn khoái cảm, cảm xúc kia giống như sợi lông sắc nhọn, từng giọt từng giọt kích thích hạ thân.

Khoái cảm càng tích càng nhiều, cuối cùng theo một cái đẩy mạnh của Tam ca, chồng chất đến cực điểm… Hắn thế nhưng, dùng cả hai ngón tay, toàn bộ chọc nguấy nơi tư mật của ta. “A…” Ta ngưng mi, run rẩy đạt tới cao trào. Toàn thân bị ngược đãi, cao trào bao gồm nỗi thống khổ không ngừng tra tấn ta. Ta thế nhưng, cứ như vậy đến.

Hai ngón tay kia thuận lợi liên tục ma sát nội vách tường khiến thân thể ta trở nên rách nát giống như con rối, dưới nhất cử nhất động của hắn run rẩy, đáp lại theo bản năng dâm đãng nguyên thủy nhất. Đến khi nỗi đau đớn trộn lẫn khoái cảm tra tấn ta gần như hỏng mất, Tam ca cuối cùng rút hết ra, vẩy theo một lượng lớn chất lỏng. Chất lỏng đặc dính từ trong hoa huyệt chảy về phía cỏ rậm rạp, sau đó chậm rãi rơi xuống nhuyễn tháp.

Ta giống như cá nhỏ buộc rời khỏi nước, há mồm to thở hổn hển, trong miệng mật dịch hỗn loạn cùng máu tươi không thể kiềm chế chảy khắp nơi. Tam ca dùng một khối vải mềm lau khô rượu trên lưng trắng noãn và cả kiều đồn, cầm lấy bút lông đặt sẵn trên bàn, chậm rãi phác từng nét bút lên lưng ta. Đầu bút lạnh lẽo kỳ lạ được thấm đẫm mật dịch trong tiểu huyệt, từng nét từng nét hoạ lên lưng. Cuối cùng tra tấn cũng dừng lại, ta tranh thủ cơ hội thở hắt ra, thân thể mỏi mệt không chịu nổi, bất chấp nỗi đau đớn tồn tại, chậm rãi bất động. Ta nhắm mắt, bất tri bất giác chìm vào bóng đen.

Vừa mới ngủ không bao lâu, bụng bị nâng lên khiến ta bừng tỉnh. “Ngô, bút lông khô hết rồi.” Tam ca dứt lời không đợi ta phản ứng, thô bạo đem cây bút lông cứng rắn sáp nhập tiểu huyệt. “A…” Vừa mới bị ép buộc, địa phương kia còn sưng đỏ, tình dục chưa được giải phóng lại bị khơi dậy. Ta nhớ tới giáo huấn lần trước, tận lực mở rộng hạ thân, giúp cây bút thuận lợi cắm vào. “Tiểu dâm nữ, cái miệng nhỏ nhắn phun ra đóng lại, làm ta nhịn không được.” Tam ca rút ngón tay về, bút lông vẫn còn bị tiểu huyệt cắn chặt, dựng thẳng rung rung. Hắn vừa lòng nhìn nó khi tiểu huyệt đóng mở chậm rãi run run, cuối cùng nắm chặt bút ấn xuống.

“Ô…” Thật sâu. Lông nhọn đâm vào ta, đau quá!!! Bàn tay to không lưu tình cứ đâm vào rút ra, mãi đến khi ta run run kêu ra tiếng, dâm thủy ồ ồ chảy ra mới chịu rời khỏi. Khi ta nằm úp sấp chuẩn bị đi vào giấc mộng, hắn lại lần nữa thay bút khác. Hung hăng sáp nhập, rút ra, tẩm ẩm ướt, vẽ tranh, lại đổi một cây bút khác sáp nhập, không ngừng bị tra tấn ta sức cùng lực kiệt. Toàn thân đau đớn đều biến thành chết lặng, chỉ còn lưng trần cùng huyệt nhỏ một lần rồi một lần bị lăng ngược.

Không biết giấc ngủ kéo dài bao lâu ta lại bị đánh thức, ta phát hiện nét bút lạnh lẽo lan tràn đến tuyết đồn. “Không… Muốn… Nơi đó… Không thể a…” Ta giơ tay nhằm ngăn cản động tác của hắn, nhưng lại bị vòng sắt khoá chặt, phí công vô ích. Tam ca không màng đến ta, chăm chú tiếp tục lẳng lặng vẽ, vẻ mặt kia thật giống như nghệ nhân đang miệt mài với tác phẩm tâm đắc nhất.

Cái gì, còn muốn xuống phía dưới nữa? Vẫn bàn tay to ấy, nâng đùi phải của ta lên, đầu bút ẩm ướt chậm rãi di động xuống dưới.A a a… Hai cánh hoa, cũng muốn vẽ lên sao? Ta tuyệt vọng nỉ non, cổ họng khàn khàn cơ hồ chảy máu. Thân thể bị ép buộc không còn chút khí lực nào, ta cứ như con rối mặc cho Tam ca hành hạ.

Một lát sau, Tam ca cuối cùng cũng đặt bút xuống. Hắn hài lòng nhìn bức hoạ trên lưng ta, nói, “Tê Nhi cũng nên nhìn xem, hiện tại bản thân yêu mị cỡ nào.” Sau đó hắn nhấn một cơ quan, bốn phía xung quanh nhuyễn tháp và cả trần nhà, đều dần dần lộ ra gương bạc. Gương toả ra ánh sáng yêu dị của minh châu, làm cho ta cảm giác buồn nôn.

Mau nhìn Tê Nhi, thân mình trắng như thế, là một khối ngọc giá trị nhất.” Ta nghiêng đầu không hề tức giận nằm úp sấp, chậm rãi đóng mi mắt. “A…” Đau quá. Tam ca giật mạnh tóc ta, bắt ta nhìn lên, cười nói, “Tê Nhi không nghe thấy sao? Ta nói cho ngươi nhìn một cái.” Da đầu bị kéo căng sinh đau, khi ngước nhìn lên cảnh tượng trong gương trên trần nhà, ta không khỏi ngây người.

PS: như đã hứa, hichic

 

Chương 86: Còn chưa đủ ẩm ướt a

Chương 86: Còn chưa đủ ẩm ướt a (H, ngược thân, thận nhập)

Tam ca dứt lời liền xoay người rời đi, bước tới cạnh bàn. Ta nhắm mắt vô lực ghé vào giường, gắt gao cắn môi, không cho chính mình bật khóc. Sống không được, chết cũng không xong, nguyên lai đây mới là chuyện thống khổ nhất. Bên tai không ngừng truyền đến thanh âm va chạm leng keng, hẳn là Tam ca đang chuẩn bị dụng cụ để xăm hình gì đó.

Một lát sau, tiếng bước chân càng ngày càng to. Trên người ta, tóc gáy cơ hồ dựng đứng, trái tim cuồng loạn đập bang bang. Thân thể bị tra tấn không thể động giống như sơn dương trắng noãn trần trụi nằm trên bàn mổ chờ đợi đồ tể và dao nhỏ. Một chén nước xẹt một chút hắt thẳng lên lưng, địa phương nóng rực bỗng nhiên lạnh lẽo, thân thể không tự chủ giãy giụa, khiến cho vòng sắt càng siết chặt hơn.

Hương thơm nồng hơn rượu xông vào mũi, một động tác liền hao hết sức lực còn lại của ta, lập tức liền ghé vào tháp thở dốc liên tục. Một đôi bàn tay to thô ráp không ngừng vuốt phẳng, xoa nắn, nhéo, một đường chạy dọc đến mông. Lúc này đây ta ngay cả ngón tay đều nâng không nổi, lại càng không muốn phản kháng. Rượu dịch lạnh lẽo dưới động tác xoa nắn của bàn tay to xoa dần trở nên nóng rực, dọc theo lưng trần chảy xuống dưới, còn có một chút bị đổ lên tuyết đồn, lăn dài trên nơi cong cong ấy, trải qua cúc huyệt, chảy tới hoa huyệt rộng mở.

Ta dùng hết chút khí lực cuối cùng gắt gao khép hai chân, bị một đôi bàn tay thô bạo kéo ra. Một ngón tay dọc theo chất lỏng trượt xuống dưới, cuối cùng dừng lại phía trên hai phiến hoa nhỏ nhắm chặt. Ngón tay từ tâm đóa hoa rồi lần mò từng chút một, đem chất lỏng lạnh lẽo lại nóng rực dẫn vào tối mềm mại địa phương.

“A…” Rượu dường như được trộn lẫn với kali nitrat, giống như lửa nóng, đem tiểu huyệt nơi đó thiêu đốt đau đớn khó nhịn. Hai cánh hoa bị ngón tay kéo ra, một cái gì đó lạnh lẽo mềm mại để ngay lên hoa huyệt. “Ngươi đang làm cái gì?” Ta cổ họng khàn khàn nức nở, hai chân sống chết cố khép lại.

“Ba” kiều mông bị đại chưởng hung hăng phát một nhát, đau đớn khiến ta hút một ngụm khí. “Thành thật một chút, sẽ ăn ít đau khổ hơn.” Tam ca thanh âm lạnh lùng vang lên từ phía sau, lập tức liền có gì đó mềm nhũn tiến vào tiểu huyệt. “Lỗ nhỏ mở ra chút…” Tam ca vuốt mông ta cùng bắp đùi thon gọn, thanh âm ba ba không dứt, ta cắn chặt môi, một cỗ hương vị tinh hàm (tanh+mặn) lan tràn khoang miệng.

“A!” Cái kia không để ý tiểu huyệt non nớt, thế nhưng cố gắng chui voà. Loại cảm giác này… Là bút lông, Tam ca đem đầu bút lông cắm vào tiểu huyệt khô ráo! Sợi lông cứng rắn vô tình cắm vào địa phương mềm nhất, còn bởi vì tốc độ khá nhanh thịt huyệt không ngừng bị đè ép. “Làm thế này để chuẩn bị vẽ hình xăm, vẽ tranh phải dùng thuốc màu, Tê Nhi sợ là đã biết ta muốn làm gì đi!”

Muốn ta chứa bút lông trong tiểu huyệt đến khi chảy ra mật dịch sao, muốn dưới tình huống như vậy hạ thân xuất mật dịch mới có thể sao? Ta làm không được! “Ngươi đừng mong có thể thoát khỏi, đến thời điểm ẩm ướt, Tam ca mới có thể giúp ngươi vẽ tranh.”

Ngươi… Nha!” Tam ca tàn nhẫn đâm bút lông khô ráo vào tiểu huyệt! Những sợi lông to nhọn nhọn đâm vào theo bốn phương tám hướng tới tiểu huyệt thịt mềm mại, lại nhắm ngay chính giữa hoa tâm, hung hăng sáp đến tận cùng. “Ẩm ướt sao?” Tiểu huyệt bị châm chọt đến nghiêng trời lệch đất, đau đớn lâm râm khiến ta cảm giác như chết đi sống lại, thân thể đổ một tầng mồ hôi.

Nhưng nơi đó còn chưa ẩm ướt. Tam ca dùng một ngón tay liền tìm được trân châu phía dưới, thong thả trêu chọc. Toàn bộ thân thể bị tra tấn cơ hồ muốn nhũn ra, làm gì đều đau, mặc dù như vậy, thời điểm trân châu bị xoa nắn vặn vẹo, vẫn có cảm giác (!!!). Chẳng lẽ, ta là người dâm đãng như thế sao? Ta cắn môi, nuốt xuống âm thanh ngâm nga trực trào nơi cổ họng, nhưng bàn tay to nâng một chân lên, lấy ngón tay chai sần nhào nặn trân châu, ta cuối cùng nhịn không được thê lương kêu lên.

Đó là cảm giác gì a, chỗ mẫn cảm nhất, đau đớn trí mạng như thế lại khơi dậy dục vọng cơ thể, một cỗ lăng lệ khoái cảm giống như thanh kiếm xuyên thấu thân thể, ta cuối cùng nhịn không được rên rỉ thành tiếng, kẹp lấy bút lông, tiểu huyệt trào ra chất lỏng dâm đãng.

Ngươi thật sự… quá dâm đãng a!” Tam ca bật cười, ngón tay ly khai trân châu sưng đỏ, sau đó cầm lấy bút lông “Phốc” một tiếng đem nó rút ra. Bút lông vừa rời khỏi huyệt đạo, dâm dịch liền rơi ra ngoài, rơi xuống mông và đùi ta. Kiều đồn lại bị nâng lên cao, ta không thèm rên rỉ một tiếng, lập tức lại được buông tha, ngã lên tháp. “Làm sao đây, vẫn là không đủ ẩm ướt a...” Tam ca trầm ngâm, trong tay bút lông ướt át lại đâm sâu vào thân thể. “Không, không cần…

PS thấy ta dạo này chăm chỉ post bài k các nàng, có thưởng hem, đọc truyện trọng sinh ở bên ddlqd mà 1 chương/ tuần, ức chế quá, k thể để bản thân cũng như vậy nên ta mới chăm chỉ post thôi, hehe à mai nếu rảnh sẽ có chương mới nhé, no promise

Chương 85: Tam ca, giết ta đi

Chương 85: Tam ca, giết ta đi ( siêu ngược, hạn )

Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?!” Ta tức giận kéo mạnh tay bị khoá trong vòng sắt, cánh tay non mịn bị ghì lại sinh đau. “Làm cái gì?” Tam ca phủ bàn tay to lên tấm lưng trắng tuyết lõa lồ ngoài không khí của ta, khẽ lướt dọc theo tấm lưng rồi đến tuyết đồn vểnh lên cao cao, nói, “Trí nhớ Tê Nhi thật không tốt, Tam ca vừa nói qua muốn khắc ký hiệu cho ngươi.” Dứt lời “Ba” một tiếng giòn tan hắn đánh mạnh lên mông ta, sau khi nghe được tiếng thét lớn, liền cảm thấy mỹ mãn tiến tới cạnh bàn.

Hắn cầm lấy một khối màu vàng giống tảng đá, sau đó bước sát tới ngay sau lưng ta, đặt trên lưng. Tảng đá kia vừa ướt lại vừa lạnh, vừa đặt xuống lưng ta đã nhịn không được sợ run cả người. Tam ca ấn mạnh vật ấy, chà sát tới lui trên lưng xẹt qua làn da khiến một mảnh trở nên nóng rực, lưng giống như bị lửa thiêu đau đớn khôn cùng. “Ngươi muốn làm gì?”

Không biết hắn muốn làm thứ quỷ quái gì, ta không ngừng tránh né. Bàn tay to lập tức đè chặt đầu ta xuống nhuyễn tháp, mặt vừa mới bị đánh cho sưng đỏ lại đụng thật mạnh nhất thời vừa nóng vừa đau, hỗn hợp máu tươi và nước bọt dinh dính theo khóe miệng chảy ra. “Đừng nhúc nhích, đây là quặng kali nitrat.”

Lạc Thiên Trạch ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì, muốn giết hãy giết cho thống khoái!” Sợ hãi và tuyệt vọng làm cho ta phẫn hận không thôi, tình nguyện hiện tại cầm dao nhỏ cùng hắn quyết đấu, chứ không phải bị khuất nhục ở chỗ này, chờ đợi bị tra tấn.

Tê Nhi nói đùa, Tam ca vì sao để ngươi chết được! Đây là quặng kali nitrat, sau khi ngươi xăm hình da thịt mới không hư thối.” Nghe được hai chữ “Hình xăm”, đầu ta ông một tiếng… Hình xăm chính là châm rất nhiều lỗ nhỏ trên người, lại tiếp tục bị vẽ màu sao? “Không cần… Ta không cần hình xăm, ngươi nhanh thả ta ra, ta rốt cuộc làm sai cái gì, ngươi lại hận ta như thế!

Ta giãy giụa tìm mọi cách lay động xiềng xích trên người, nước mắt hoảng sợ nhỏ từng giọt từng giọt như pha lê bị đứt đoạn. “Ha ha ha… Ta hận ngươi… Đúng, ta hận ngươi! Ta hận ngươi là nữ nhi thân sinh của người đàn bà kia, ta hận ngươi làm cho ta không bỏ xuống được, ta hận ngươi làm cho ta không đành lòng giết ngươi, ta nói cho ngươi Lạc Linh Tê, nếu ta muốn giết ngươi, ngươi đã sớm chết không biết bao nhiêu lần!” Tam ca vừa nói, một bên túm nhanh lấy đầu vai ta, bỗng nhiên bên tai truyền đến một tiếng “Lộng”, ta đau đớn hét rầm lên.

Điều chỉnh lại cánh tay đau đớn sau đó vâng lời hắn cúi xuống, bởi vì bị thiết liên giữ chặt, chỉ có thể nhẹ nhàng di chuyển. “Lạc Linh Tê, không nên ép ta.” Bởi đau đớn, nước mắt không ngừng chảy ra, môi dưới bị cắn chảy máu tươi, chậm rãi chảy xuống dưới, tích lạc nở rộ thành đoá hoa máu trên giường. Ta bắt đầu còn chảy lệ, rồi sau đó ngược lại nhẹ nhàng nở nụ cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, làm sao cũng không ngừng được, khiến mặt ta càng đau. Ta nhìn chằm chằm Tam ca, gằn từng tiếng nói, “Buồn cười chết người, Lạc Thiên Trạch! Ngươi chính là kẻ nhu nhược, ngươi ngay cả giết ta đều không hạ thủ được, còn có thể làm cái gì. Ô…

Bàn tay to hung hăng bóp cổ, ta bị bắt ngẩng đầu nhìn khuôn mặt vặn vẹo của hắn, kiệt lực làm cho ánh mắt khinh miệt lại khinh miệt. Hắn nhìn chăm chú ánh mắt ta, tay dần dần thêm sức. Cổ họng bị bàn tay to gắt gao áp bách, dần dần không thể hô hấp, mặt Tam ca dần dần mờ nhạt, trong đầu hiện lên là khuôn mặt của các sư phụ. Trên mặt dần dần hiện ra mỉm cười, sư phụ, thực xin lỗi, Tê Nhi phải đi trước.

Đúng, là như thế này, lại dùng lực chút, ta liền được giải thoát rồi. “Ngô… Khụ khụ…” Ngay khi ý thức ta dần trở nên mơ hồ Tam ca đột nhiên buông ra ta. Toàn bộ cổ như là đứt ra từng khúc lại, chậm rãi yếu ớt di chuyển. Cổ họng đau như lửa đốt làm cho ta không ngừng ho khan. Ta thở hổn hển ngẩng đầu, tầm mắt dần dần rõ ràng, nhìn thấy Tam ca đang dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn đăm đăm vào tay mình.

Vì sao…” Ta vô lực ghé vào giường, thanh âm khàn khàn như quạ đen, thành công tự hù doạ chính mình, “Tam ca ngay cả một nữ tử đều giết không được sao?” “Ba” một cái tát nảy lửa giáng xuống má ta, đầu lập tức nghiêng hẳn qua một bên, miệng, cổ, bả vai, cánh tay toàn bộ bị liên lụy khiến cả người nhức nhối khôn cùng. Ta cười giận dữ, trừng mắt phượng, nói, “Ngươi vẫn là không dám...”

Lạc Linh Tê, không nên ép ta đối xử như thế với ngươi!”

Người trước mắt giật mạnh tóc ta, đem ta-kẻ giống như cá sắp chết cạn kéo dậy, khoá sắt trên đỉnh đầu ầm ầm vang lên. Da đầu như sắp rơi ra, là ảo giác của ta sao, vì sao trong mắt hắn lóng lánh nước mắt? Tam ca bỗng nhiên buông lỏng đầu, toàn bộ nửa người trên bị ngã trên giường. Hắn xoay người rời khỏi một lúc, thời điểm trở về trong tay cầm một cái khăn mặt. Khăn mặt ấm áp nhẹ nhàng lướt qua mặt và môi, động tác rất nhẹ, vẫn làm cho toàn tâm ta đau nhói. “Lạc Linh , không nên ép ta, không cần khiêu chiến cực hạn của ta.”

Ta dùng hết khí lực tựa đầu xoay hướng khác, nhắm mắt. “Ngươi không cần giống tiểu hài tử, ta nói cho ngươi hay, nếu ngươi còn như vậy, kẻ khác sẽ chết thay.” Ta mở mắt, gắng sức không để bản thân run rẩy. “Đêm qua, thân binh bắt được một lão già râu sơn dương, ngươi biết hắn sao?”

Ti bỉ!”

Ha ha ha, đúng, ta chính là ti bỉ. Ta nói cho ngươi, nếu ngươi chết, ta sẽ chôn toàn bộ hạ nhân cùng ngươi. Ngươi nhớ kỹ cho ta, ” hắn cúi xuống lấy tay vén gọn sợi tóc rối trước trán ta, bắt ta nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh lùng nói, “Trên đời này có người, muốn sống không thể, muốn chết cũng không xong.”

Chương 84: trừng phạt đau đớn

Chương 84: trừng phạt đau đớn( ngược, thận nhập )
Dạ Minh Châu phát ra ánh sáng u ám soi khắp mật thất, vào ngày mùa hè ấm áp, nơi này lại tản mát ra một cỗ hơi thở ảm đạm. Ta ngồi trên ghế gỗ lim, hai tay bị trói trặt phía sau lưng ghế, hai chân bị mở rộng hết cỡ, hai đùi trái phải đều bị cột vào ghế dựa phía dưới.
“Biết sai ở đâu sao?” Nam nhân trước mắt vẻ mặt bình tĩnh nhìn ta, trong mắt lại ẩn chứa lửa giận phừng phừng. Ta không nói chuyện, tựa đầu hướng về một bên. “Trả lời ta!” Bàn tay to hung hăng siết chặt cằm ta, bắt ta nhìn thẳng vào hắn. Ta nhắm mắt lại, mặc hắn đem mặt siết đến sinh đau.
“Tốt, có cốt khí.” Tam ca thả tay ra, đứng thẳng dậy, “Ngươi có phải cảm thấy ta không nỡ xuống tay với ngươi, cho nên lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu chiến giới hạn cuối cùng của ta.”
“Là ngươi bức ta.” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nói, “Đây là phủ công chúa , ngươi, những hành động ngươi đã làm… Còn không biết xấu hổ nói ta khiêu chiến ngươi, không thấy nực cười sao?”
“Ba!” Hắn vung mạnh tay, đánh một cái khiến mặt ta nghiêng sang một bên, một cỗ chất lỏng sánh đặc theo khóe miệng chậm rãi chảy ra. Hắn lần nữa bóp chặt má, cúi đầu dùng con ngươi sâu thẳm gắt gao nhiếp trụ ta, “Cái tát này nói cho ngươi biết, hiện tại nên nghe ai.”
Ta hất cằm, nói, “Ngươi đừng tưởng rằng như vậy có thể…” “Ba!” Lại một bạt tai hung hăng từ một hướng khác vỗ xuống trên mặt, trong đầu đều là tiếng ong ong, “Cái tát này là dạy ngươi, nên nói chuyện với ta như thế nào.” Dừng một chút, bàn tay hắn bỗng nhiên vươn đến, ta nghĩ chắc hắn muốn tiếp tục hành hạ, theo bản năng thu gọn người lùi về sau. Ai ngờ hắn lại vuốt ve hai má của ta, đau đớn làm cho ta nhịn không được “Tê” rên rỉ một tiếng.
“Đau không?” Hắn nhìn ta, ta rũ mắt xuống, không nói gì. “Xem ra Tê Nhi hận ta. Bất quá yêu cũng tốt, hận cũng thế, Lạc Linh Tê ta nói cho ngươi,” hắn đứng thẳng dậy, gằn từng tiếng nói, “Ngươi vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi ta, nếu không cho dù đến chân trời, ta cũng sẽ đem ngươi trở về, cho dù ngươi biến thành quỷ, ta cũng muốn đem ngươi  từ âm tào địa phủ đoạt lại. Cho nên,” hắn cúi đầu nói, “Vĩnh viễn đừng rời khỏi ta.”
“Vĩnh viễn đừng rời khỏi ta…” Từng lời từng lời của hắn nổ mạnh bên tai ta, giống như tiếng ma nguyền rủa gằn từng tiếng khắc sâu trong đầu, ta cắn chặt môi, vết đau rát trên mặt làm cho nước mắt nóng hổi đau xót đong đầy hốc mắt, dọc theo hai má vừa bị tát chảy xuống dưới.
“Cho nên ta đang suy nghĩ, làm sao mới có thể biến ngươi thành của ta.” Trong mắt hắn tia thương hại chợt lóe qua, ngay sau đó là vẻ mặt tàn nhẫn. Hắn vỗ hai tay xuống, lập tức liền có mấy tướng sĩ nâng một bàn này nọ tiến vào. Bọn họ nhìn không chớp mắt đem này nọ đặt ở ghế dựa, lập tức liền đồng dạng đứng nghiêm nghị ở một bên.
“Đều lui ra đi, nếu ta không gọi không được bước vào.”
“Vâng.” Mấy người kia chỉnh tề cung kính cúi gập, lập tức xoay người ly khai. Toàn bộ phòng nhất thời tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tim đập cùng tiếng ong ong ù tai không ngừng truyền đến. Ta cúi đầu, ánh mắt gắt gao nhắm. “Tê Nhi không muốn biết là cái gì sao?” Tam ca nhìn ta, đột nhiên hỏi. Lòng ta khẽ động, chậm rãi mở mắt ra, nhìn về phía bên kia.
Bút, mực, còn có mấy cái túi, linh tinh rải rác khắp bàn. Hắn cúi đầu, kéo áo lệch ra khỏi bên vai, ngón tay vuốt ve xương quai xanh và da thịt phía dưới, ghé miệng vào lỗ tai ta nói, “Ca ca vẽ ký hiệu lên người Tê Nhi, như vậy Tê Nhi liền sẽ không quên chính mình là người của ai, được không?”
Gương mặt hắn gần như biến dạng, sợ hãi trong lòng chậm rãi nổi lên, hắn sẽ không phải là… Ta lắc đầu nguầy nguậy, thì thào nói, “Ngươi điên rồi.”
“Đúng vậy, là ta điên rồi, cho nên muốn ngươi thành thật chút, không nên ép ta làm ra chuyện đáng sợ.” Thanh âm lạnh cóng như băng khiến ta nhịn không được sợ run cả người, giờ khắc này ta mới giật mình ý thức được, Tam ca ôn hòa trước kia đã chết đi, hiện tại đứng trước mặt ta, là một người bao năm hoành hành trên sa trường, ác ma tẩm đầy máu tươi.
Hắn vừa lòng vung tay lên một cái cởi bỏ dây thừng trên người ta. Ta đứng lên định lật đổ bàn bỏ chạy, lại bị hắn nắm chặt cổ tay, hung ác nói “Không nên ép ta lại đánh ngươi.” Ta dùng sức thoát khỏi giam cầm của hắn, lại bị hắn điểm huyệt nói.
Quần áo dưới sức mạnh thô bạo liền biến thành mảnh vụn, thân thể trần trụi không có gì che dấu bại lộ trước mặt ác ma kia. Hắn dán sát vào cơ thể của ta, bàn tay to một tấc lại một tấc vỗ về chơi đùa da thịt nhạy cảm, khi xẹt qua vú cao ngất liền lấy ngón tay hung hăng giày xéo. “A…” Đau đớn làm cho ta nhịn không được kêu ra tiếng, lại bị điểm huyệt, không có biện pháp tránh né. “Đúng là nữ nhân dâm đãng, ngươi xem, ta làm như thế với ngươi, đầu vú đều cương cứng. Thân mình có phải đã sớm khát cầu hay không?”
Hắn ở bên tai nói xong, một bàn tay còn không ngừng vỗ về chơi đùa địa phương tư mật. Ta không nói gì, lại bị hắn lấy cánh tay kẹp sát, ném lên nhuyễn tháp trong phòng. Ta cả tứ chi bị hắn dùng thiết liên khoá chặt, huyệt đạo liền được giải. Ta nghĩ muốn đứng lên nhưng làm thế nào cũng không động đậy, thân thể khẽ động nhưng xiềng xích trên người không hề lay động, phát ra âm thanh ma sát chói tai. Tam ca nhấc bàn đặt xuống bên cạnh ta, cúi người nói, “Tê Nhi đợi lâu, chúng ta bắt đầu đi!”

Chương 83: Tam ca, bị ngươi phát hiện

Chương 83: Tam ca, bị ngươi phát hiện ( ngược tiền )

Ăn xong cơm chiều, ta liền gọi Chu thất đến, nói với hắn đêm nay ta muốn nghĩ cách xuất phủ, Chu thất sợ tới mức lập tức quỳ trên mặt đất, khuyên nhủ “Bên ngoài đều là thủ hạ của Tam hoàng tử, công chúa đi ra ngoài chỉ sợ có nguy hiểm.” Ta liền nâng hắn dậy khẽ nói, “Ta đã hẹn trước với bạn ta ngày mai sẽ gặp nhau ở ngoài phủ, hắn đến đây không thấy ta, tám chín phần mười sẽ xông vào trong phủ tìm ta. Như vậy thật sự quá nguy hiểm.

Chu thất lấy ống tay áo xoa xoa một tầng mồ hôi lấm tấm trên trán, nói, “Ngài hiện tại đi ra ngoài, có thể sẽ bị Tam hoàng tử bắt lấy, như vậy vị bằng hữu của ngài vẫn gặp nguy hiểm.” Ta gật gật đầu, “Ngươi nói rất có đạo lý, nhưng trừ biện pháp đó ra ta thật không nghĩ ra cái gì nữa. Chỉ có thể liều mạng tới cùng.” Chu thất thở dài một hơi, nói, “Công chúa cầnphải như vậy, người bạn kia của người chắc hẳn cũng là người thông minh, nhìn thấy phủ công chúa trọng binh canh gác còn có thể tiến vào sao?”

Không đợi ta trả lời, Chu thất bỗng nhiên vỗ vỗ tay, nói, “Lão thật hồ đồ, trong phủ còn có một ít người của chúng ta, vẫncơ hội đi ra ngoài.

Có sao?” Ta nhìn Chu thất hỏi, “Hiện tại cũng có thể ra khỏi đây!” Chu thất vuốt vuốt chòm râu, tựa hồ đối với chủ ý do chính mình nghĩ ra thực vừa lòng, nói, “Hiện tại là đầu hạ, rau dưa và trái cây trong phủ chúng ta cần phải ra ngoài thu mua, tam hoàng tử tuy rằng có thể trú binh ở nơi này, nhưng dù sao không có lệnh của Hoàng đế không cho phép tiến đế đô, như vậy cho tới nay chuyện thu mua hẳn là do hạ nhân trong phủ làm.

Có lý.” Ta nghĩ nghĩ, đây quả thật là biện pháp tốt, bất quá vẫn tồn tại chút vấn đề, “Bên ngoài binh mã nhiều như vậy, đi ra ngoài có thể rất nguy hiểm không?”

Công chúa xin hãy yên tâm, hạ nhân chúng ta lưu lại trong phủ đều là người của Ngự Tông trải qua thiên chọn vạn tuyển (tuyển chọn kĩ càng), vô luận mưu kế hay võ cồng đều có tiếng trên trên giang hồ. Mặc dù không thể nói vạn vô nhất thất (tuyệt đối không có tý sơ hở nào), nhưng tóm lại nắm chắc năm thành.”

Hắn đứng lên nói, “Ngài hẹn gặp bạn bè giờ nào, ở đâu? Ta một hồi đi thông tri người khác, bảo bọn hắn bằng mọi cách phải đi ra ngoài, đem tín vật chuyển lời cho bằng hữu của ngài.”

Ân.” Ta đem thời gian hẹn với Thanh Nham đều nói cho Chu thất, sau đó viết một phong thư, trong thư đề cập nỗi bất tiện hiện tại của ta, nếu có thể bứt ra thì sẽ đi theo Chu Tước tìm hắn. Ta lo lắng dặn dò Chu thất, bằng mọi giá không nên đề cập với Thanh Nham tình cảnh hiện nay của ta, nếu không, không biết sẽ có chuyện náo nhiệt gì xảy ra nữa.

Chu thất trở về viết mật hàm, kèm theo cả tín vật của ta. Lòng ta còn có chút hoảng hốt, ở trên giường lăn qua lộn lại cũng ngủ không được, luôn cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, nhưng đến tột cùng ở đâu nhất thời cũng không thể nghĩ ra được. Ta nghe được thời điểm Chu thất xuất địa cung thanh âm cơ quan mở ra, muốn đảm bảo hắn trở về rồi mới ngủ tiếp, nhưng đợi thật lâu hắn không trở về, cuối cùng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Nhân Tông thịnh vượng, ngày hai mươi ba, tháng năm, năm mười tám, Nghi cần y, chui từ dưới đất lên, an táng, tế gả thú, khai sáng. Ngày này là ngày ta ước hẹn với Thanh Nham, bảy ngày trước, ta khát cầu hắn dắt tay ta lưu lạc thiên nhai, phải tách ra ta xử lý tốt hết thảy sự tình trong phủ liền cùng hắn rời đi; nhưng sau một tuần, ta phải trốn trong địa cung chờ các sư phụ tới cứu ta, muốn gặp mặt hắn nhưng khó khăn chồng chất khó khăn.

Chu Thất tối hôm qua ra ngoài sau đó không có trở về nữa. Buổi sáng ta tỉnh lại gọi vài tiếng nhưng không nghe thấy tiếng của hắn. Mò đến phòng hắn, cũng không có một bóng người. Cả người ta cơ hồ lạnh thấu, đêm qua vẫn suy nghĩ suốt, hôm nay mới nghĩ đến, Chu thất chỉ nói cho ta biết làm sao để thu thập tin tức, cũng không nói rõ làm sao để truyền tin ra bên ngoài. Hơn nữa hắn cũng nói qua, cũng không phải mỗi ngày đều có tin tức, nếu như ngày mai phải hành sự, có phải hắn phải rời khỏi địa cung mới có thể đi ra ngoài hay không?

Ta lo lắng đi tới đi lui trong phòng, nơi này không có mặt trời, căn bản không biết đến cái gì gọi là thời gian, đến cuối cùng ta không chịu nổi nữa, quyết định rời khỏi địa cung, đi ra ngoài thăm dò tin tức. Ta vẫn lo lắng tìm không thấy cửa ra, không nghĩ tới thời điểm ra ngoài một đường đều thuận lợi, vài cơ quan đều giải được. Lãng phí biết bao nhiêu thời gian, ta mới đi tới được tầng cao nhất địa cung, nhẹ nhàng xoay chuyển cơ quan, ánh sáng chói mắt cơ hồ biến mọi thứ thành màu trắng, qua một hồi lâu mới thích ứng được.

Bên ngoài mặt trời chói chang, nhìn lên thời gian đã qua buổi trưa. Ta nhìn nhìn bốn phía, cũng không có những người khác, lập tức nhanh nhẹn nhảy ra, che mặt. Ánh mặt trời xuyên qua rừng trúc rậm rạp lờ mờ chiếu, trên mặt có chút mồ hôi ẩm ướt. Có lẽ là ở trong cung ngốc thời gian có chút lâu, thời điểm vừa ra khỏi phủ ta vẫn chưa phát hiện, đi tới bỗng nhiên cảm giác không thích hợp, quá im lặng. Ngay một tiếng điểu kêu đều không có.

Ta vận khởi nội lực cố gắng bắt giữ những thanh âm rất nhỏ, có người, không chỉ một hơi thở. Lòng ta cả kinh, đề khí chân đạp một viên Thúy Trúc nhảy lên cành trúc trên cao. Cành trúc chịu không nổi sức nặng của ta, theo lực đạo của ta chao đảo về phía trước, ta loay hoay đứng dậy đạp bước trên ba bốn cành trúc mới xem như có thể đứng vững.

Tê Nhi, ngươi lại không ngoan” một thanh âm quen thuộc làm cho tóc gáy đều dựng thẳng lên, “Tam ca đã thấy ngươi, còn không mau xuống dưới.”