[chưa hoàn]

Sư phụ, không cần a

Di Nhã

 

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, Np, sắc nặng
Editor: jabokivt.
Văn án:
Năm năm cùng với hai vị sư phụ sớm chiều làm bạn, có phải hay không là phu quân?

Hai cái hận thù thật sâu, trả giá thật tình liệu có thể đổi lấy yêu!

Bốn nam nhân ái hận quấn quýt si mê, là tình dục thịnh yến vẫn là chân ái thẳng thắn?

Một cái nữ tử linh thịt tình yêu, gây ra thịnh thế màn khói hạ trăm năm thù hận,

Vận mệnh chi luân đã muốn chuyển động, bí mật sắp vạch trần…

Rating:18+,…

Tiến độ: chắc khoảng 2 chap/tuần.

Quyển truyện gồm có 379 chương (dài vl) + phiên ngoại.

đề nghị không pót truyện sang trang khác khi chưa có sự đồng ý của editor..!

chương 1: 1.1; 1.2                    chương 2                    chương 3                           chương 4

chương 5                                chương 6                       chương 7                            chương 8

chương 9                                   chương 10                     chương 11                      chương 12

chương 13                     chương 14                         chương 15                   chương 16

chương 17                        chương 18                       chương 19                     chương 20

chương 21                        chương 22                          chương 23                     chương 24

chương 25                                 chương 26: 26.1, 26.2                                    chương 27

chương 28                         chương 29                        chương 30                      chương 31

chương 32                          chương 33                      chương 34                        chương 35

chương 36                         chương 37                        chương 38                        chương 39

chương 40                          chương 41                        chương 42                        chương 43

chương 44                          chương 45                       chương 46                         chương 47

chương 48                   chương 49                          chương 50

chương 51                                 chương 52                         chương 53

chương 54                            chương55                             chương 56

chương 57                             chương 58                             chương 59

chương 60                         chương 61                        chương 62                      chương 63

chương 64                         chương 65                   chương 66                       chương 67

chương 68                           chương 69                        chương 70                   chương 71

chương 72                   chương 73

Đọc tiếp

Chương 81: Tâm an khắp nơi an

Chương 81: Tâm An khắp nơi An

Ta nằm trên giường gỗ trong mật thất, trong lòng có chút thê lương buồn bã. Theo như lời hắn, còn có một nhóm người nghe lệnh sư phụ bảo hộ ta trong đám hạ nhân, bọn họ đã thả bồ câu đưa tin thông tri sư phụ, tựa hồ còn có một hai người trốn thoát khỏi thiên la địa võng do Tam ca bày bố ra, thúc ngựa đi Ngự tông cầu viện. Ngự tông cùng Kinh Giao tướng cách nhau không xa, nhưng thỉnh thoảng mới qua lại.

Mấy ngày nay ta sống trong mật thất, phương diện lương thực nước uống đều được chuẩn bị đủ dùng, Chu thất nói xong một ít sự tình liền lui xuống, nói rằng đây là phòng dành riêng cho ta, hắn đi gian phòng cách vách nghỉ tạm. Nghĩ lại tình hình mấy ngày gần đây, những ngày tháng yên bình an ổn lại rời đi cùng sư phụ, Tam ca đã biến thành bộ dáng phúc hắc như thế này.

Trước mắt hết thảy khó bề phân biệt, ta xoa xoa thái dương, quyết định trước tiên ngủ một chút. Sư phụ nhanh nhất thì khoảng ba ngày sau mới tới được, chỉ có tu dưỡng thân thể khoẻ hẳn, mới có thể làm tốt chuyện kế tiếp.

Linh tê, linh tê...” Đang mê mang ta nghe được có tiếng gọi ta liền mở to mắt, nhưng làm sao cũng không mở ra được, chỉ cảm thấy trước mắt là một mảnh ánh sáng trắng đẹp mắt nhu hoà. “Ngươi là ai…

Linh tê, linh tê…” Người nọ giống như không nghe thấy thanh âm ta đáp lại, tiếng kêu khàn đặc đầy đau khổ, đó là thanh âm của một nữ tử, tuổi không lớn. Ta trong lòng có chút sốt ruột, không ngừng lớn tiếng kêu, “Ta ngay tại đây, ngươi đừng khóc.”

Người kia lại không nghe thấy, liên tục kêu thất thanh và khóc. “Ngươi là ai, đừng khóc, ta còn chưa chết...” Người nọ khóc như ruột gan bị đứt từng khúc, khiến nỗi bi thương tràn ngập lòng ta. Hai hàng nước mắt theo khóe mắt nhắm chặt chảy ra. “Các ngươi buông, buông…” Nữ tử kia bỗng nhiên cao giọng quát to, giống như gặp phiền toái.

Ta lớn tiếng la lên, “Ngươi xảy ra chuyện gì? Bọn họ là ai?” Trong lòng có một tia thanh minh không ngừng lặp lại nói, đây là ác mộng, đây là ác mộng, hãy nhanh tỉnh lại. Ánh mắt giống như bị bịt kín, không thể nào mở ra được.

Công chúa điện hạ, công chúa điện hạ...” Ta giật mình bật dậy, choàng mở mắt. Trước mắt là đỉnh màn lụa, cùng tẩm cung giống nhau như đúc, ta đứng dậy nhìn chung quanh một lượt, còn tưởng rằng chuyện vừa rồi là chỉ một giấc mộng, tìm khắp xung quanh cửa sổ, đột nhiên nhớ tới đây là mật thất.

Công chúa điện hạ…

Chu thất tiên sinh có việc sao?”

Công chúa điện hạ vừa rồi không ngừng khóc kêu, tiểu lão nhân còn tưởng xảy ra chuyện gì. Quấy rầy công chúa nghỉ ngơi, thỉnh công chúa trị tội.”

Không cần, ta vừa rồi bị doạ một chút,” ta thấy hắn ở ngoài cửa nói chuyện cung kính trả lời, trong lòng có chút buồn cười, cho tới nay nỗi lòng tối tăm từng chút từng chút một được hoá giải. “Xin hỏi Chu thất tiên sinh hiện tại là giờ gì?

Ngoài cửa lập tức trả lời đến, “Hồi công chúa, hiện tại là giờ mẹo.” Nguyên lai đã là ban ngày. Ta nghĩ nghĩ, nói, “Vậy thì làm phiền tiên sinh lại đi chuẩn bị chút gì đó để ăn, lát say còn có chút vấn đề cần thỉnh giáo.”

Điện hạ đã nói vậy nô tài đi trước chuẩn bị chút đồ ăn.”

Tốt, Chu thất tiên sinh ──”,

Công chúa còn phân phó gì không?”

Không có, chính là, đa tạ sự chăm sóc của ngươi.”

Qua một vài giây, hắn mới cung kính trả lời đến, “Công chúa nghiêm trọng hoá, đây là trách nhiệm của Chu thất.” Thanh âm có chút hơi hơi run rẩy, lập tức còn nói thêm, “Công chúa thỉnh nghỉ ngơi trước, khi nào chuẩn bị cơm xong nô tài lại đến bẩm báo.”

Ta ừ một tiếng, sau đó chợt nghe thấy tiếng bước chân rời đi của hắn. Trong lòng một góc căng thẳng cuối cùng cũng chậm rãi thả lỏng. Ta vốn mặc y phục mỏng nằm ngủ, đứng dậy liền choàng áo khoác, dùng lược chải sơ mái tóc.

Ngày hôm qua do vội vàng cùng mệt mỏi, không chú ý tới cái gì, hiện tại đứng dậy ta mới phát hiện, cách bài trí căn phòng này giống tẩm cung như đúc, nghĩ đến thời điểm sư phụ bố trí mọi việc chắc hẳn tốn rất nhiều tâm tư. Ta cuối cùng vốn nghĩ sư phụ là lòng mang thiên hạ (lòng chỉ nghĩ tới việc lớn), không nghĩ tới ngài cũng sẽ dụng tâm những chi tiết nhỏ như vậy.

Nghĩ đến đây đưa mắt nhìn bốn phía, nhìn thấy một số vật mà tẩm cung của ta không có. Đó là một bộ chữ, hạ bút cứng cáp hữu lực lại tiêu sái tuấn dật, ta vừa thấy đã biết là nét chữ của sư phụ Ôn Ly, mặt trên viết năm chữ to, “Tâm An khắp nơi An”. Nguyên lai sư phụ đã sớm lường trước ta sẽ có ngày hôm nay, cho nên đã viết sẵn làm cho ta an tâm sao? Tâm An khắp nơi An, ta lẩm nhẩm một lần một lần đọc những chữ sư phụ, sư phụ nếu đã sớm liệu được ngày hôm nay, như vậy hết thảy tai nạn trước mắt, đều chỉ là tạm thời đi. Ta nhẹ miết nét chữ của sư phụ, tâm cũng dần dần bình tĩnh một ít.

Chương 80: mật đạo trong Trúc Lý quán

ôi ad lười quá đã edit từ lâu mà k chịu pót lên, thôi kệ xin các bạn liều thuốc vậy.:))))

Chương 80: Mật đạo trong Trúc lý quán

Ngay giây phút đó trong lòng ta lại có chút giải thoát, tuy rằng còn có chút không cam lòng, đã đi đến được nơi đây… Nhưng thôi, cứ như vậy đi. Nhắm mắt lại chờ đợi một kích trí mệnh, nhưng không có gì xảy ra, ta chậm rãi mở mắt, lại không thấy một bóng người nào. Người kia trong giây lát vừa rồi chợt biến mất. Tất cả hết thảy đều giống như là ảo ảnh. Giờ này khắc này mới cảm thấy một cơn buốt lạnh chạy dọc sống lưng, trên trán mồ hôi lạnh chảy xuống ── quả nhiên ta không muốn chết.

Ta sửng sốt một hồi, xoay người nhìn bốn phía, không có bất kỳ dấu vết nào lưu lại. Người kia rốt cuộc là ai, thích khách là người của Tam ca, tại sao lại tới nơi này, vì lý do gì không giết ta? Bao nhiêu suy nghĩ khiến ta cảm thấy phiền chán, đứng từ đây có thể nhìn thấy hình ảnh ánh trăng trong hồ nước phía xa xa. Đúng rồi, phải đến đó ngay lập tức, bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để suy nghĩ vẩn vơ. Ta đề tức cẩn thận chạy về phía rừng trúc, bên tai truyền đến thanh âm vụt vụt, gió đêm hong khô mồ hôi trên người, cảm giác lạnh buốt khiến ta rùng mình.

Cuối cùng cũng đến sâu trong rừng trúc, ta sải bước đến tảng đá đứng sừng sững đề “Tiêu Diêu thúy” phía trước, nhìn quanh khắp. Ánh trăng sáng trong, Trúc ảnh Y Y, ánh trăng xuyên qua cành lá chiếu vào rừng trúc, vạn vật giống như được bao phủ bởi một tầng lụa trắng mông lung.

Thâm Lâm nhân không biết,

Minh Nguyệt đến tướng chiếu”

(Đại ý: Người trong rừng sâu không biết

Trăng sáng rọi đến người)

Thơ của Vương Ma Cật bỗng xuất hiện trong đầu ta, nguyên lai thi nhân nói, chính là ý cảnh này. Ta bỗng nhiên nhớ tới lời giảng sư phụ ngày ấy cùng bộ dáng vẽ tranh, nếu như có thể lựa chọn, ta thật sự hi vọng hết thảy đều không có gì xảy ra. Thời gian ngắn ngủn trong vài ngày, không biết tại sao lại trở nên thế này.

Công chúa…” Một thanh âm u u truyền vào tai làm ta kinh ngạc đến mức nhảy dựng lên. Ta xoay người nhìn lại, phát hiện cự thạch dính một khối đất và thảm cỏ xung quanh đều bị nhấc lên, một người một tay nắm tảng đá, một tay khoa tay múa chân với nàng. Quả nhiên không phải sư phụ… Tuy rằng đã sớm đoán được nhưng trong lòng ta vẫn còn chút chút âm thầm tiếc nuối. Đúng rồi, nếu như là sư phụ, người đã sớm cứu ta, sao còn phải dẫn ta đến nơi này.

Ta không tiếng động đặt tay lên nhuyễn kiếm nhìn người kia, hơi do dự. Dưới ánh trăng mơ hồ hé ra khuôn mặt bình thường. Hiện tại đã đến mức này, ta không có lý do gì để do dự, nhưng vẫn còn chút lo lắng… Như cảm nhận được cảm xúc của ta, người nọ lại nhẹ giọng nói, “Công chúa, chủ nhân của bỉ gia1 sợ ngài lo lắng, lệnh cho ta nói với ngài ba chữ, Trúc lý quán.”

[1]: ý chỉ người xấu xí, ở đây chỉ bản thân xấu xí.

Ta gật gật đầu, trong lòng biết hẳn là không sai, lập tức sải bước đến cạnh hắn. Cửa vào hơi nhỏ, đủ chỗ cho không dưới hai người, hắn nhìn xung quanh một chút, cởi bao tay bên ngoài ra, sau đó cẩn thận đỡ ta nhảy vào bên trong, sau đó chính mình cũng nhảy vào. Bên trong so với tưởng tượng của ta còn thấp hơn, chỉ tới cổ.

Hắn nói một tiếng, “Thỉnh công chúa cúi đầu.” Sau đó hắn lập tức không tiếng động đóng cửa động. Bốn phía lập tức lâm vào tối đen, ta khom người ở cửa nhỏ hẹp, trong lòng bất giác có chút khẩn trương. “Công chúa xin chờ một chút.” Người bên cạnh trong bóng đêm cung kính nói một tiếng, sau đó chỉ nghe một thanh âm vang lên, không biết làm thế nào một khối thổ địa dưới chân chậm rãi di động, chỉ chốc lát lộ ra một cửa động khá nhỏ, phía dưới mơ hồ có ánh sáng từ ngọn đèn truyền đến, một dây thang ngoằn ngoèo đi xuống dưới.

Công chúa thỉnh đi theo ta.” Người kia chính mình tự hạ cầu thang xuống, sau đó giúp ta bước chầm chậm xuống. Phía dưới là một không gian kín phong bế, lớn hơn chỗ ở trên kia, trên tường có một ngọn đèn phát ra ánh sáng le lói.

Đầu tiên hắn sờ soạng mặt tường một hồi, lại lấy ra một khối Như Ý nhìn giống cục đá nhỏ từ trên người, hướng tới đèn tường, đè mạnh xuống. Một mặt vách tường chậm rãi xê dịch về phía sau, mật đạo u ám dần dần xuất hiện ngay trước mắt.

Cách bố trí của mật đạo, cùng mật thất dưới đất trong thư phòng cơ hồ giống nhau như đúc. Quả nhiên do các sư phụ chuẩn bị. “Công chúa, chủ nhân hiện tại có việc tạm thời cũng chưa về, bọn họ dặn ta nếu như phiền toái liền an bài công chúa tới đây. Thị vệ của Tam hoàng tử canh gác sâm nghiêm nên hôm nay mới báo cho ngài, thỉnh công chúa tha lỗi!” Người nọ dẫn ta đi sâu vào bên trong, vừa đi còn cẩn thận giải thích tình huống hiện nay.

Không biết ta nên gọi ngươi là gì?” Ta đã chứng kiến thủ đoạn của Tam ca, liền biết hắn có thể thông tri đến ta đã là không dễ, trong lòng không khỏi có chút cảm kích. “Tiểu nhân Chu Nam Sơn, mọi người đều bảo ta Chu thất“.

Ta gật gật đầu, nói, “Phiền toái Chu tiên sinh.” Hắn lập tức cúi đầu nói, “Công chúa không cần nói như vậy. Nô tài đã ở đây từ ba năm trước làm việc trong phủ trướng, vốn là hạ nhân của ngài, sao dám nhận lễ của ngài. Lúc trước thần cũngvinh hạnh gặp qua công chúa vài lần, hôm nay có thể cùng công chúa nói chuyện đã là đại đại vinh hạnh.”

Khó trách có chút quen thuộc, đúng là lão nhân trong phủ. Ta thấy hắn kinh sợ trả lời, mỗi khi nói một câu đều giảm tốc độ đi chậm lại, chắp tay cung kính nói. Vì thế ta cũng không hỏi lại cái gì, theo hắn chậm rãi tiến về phía trước.

Chương 79: Đi trong màn đêm điện LInh Tê

Chương 79: Đi trong màn đêm ở điện Linh Tê

Run lập cập gỡ nút thắt của sợi tàm ti bạc trói chặt bàn chân, ta run rẩy vịn vịn thành giường bước xuống. Chất lỏng đặc dính trong lúc di chuyển tích tích rơi xuống nền nhà, mỗi bước đi giống như xé rách thân thể. Ta gian nan lê bước đến ngăn tủ lấy viên thuốc, bỏ vào trong miệng, dùng hết sức nuốt xuống. Trong phòng tất nhiên có nước, đáng tiếc dù là nước trà hay là rượu đế, đều thả phấn hoa vô sắc vô vị. Ở quốc gia Nam Phiên hắc ám tối tăm, trong đầm lầy có một loài Bạch Liên ba cánh, vừa thoảng qua ngửi thấy mùi thơm ngát, phấn hoa gặp nước tan ngay lập tức, vô sắc vô vị cũng vô hại, nhưng nếu ai uống nước ngửi thấy tử đàn hương… Ta nhìn nhìn Tam ca, sư phụ nói người bình thường sẽ choáng váng hết ba ngày, không biết hắn có gặp chuyện gì không. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, Tam ca trước kia, vẫn là người rất tốt với ta.

Ta mở chốt đẩy cửa sổ ra, cả viện tràn ngập trong ánh trăng, ánh trăng hết sức sáng ngời. Nhưng chỉ trong thời gian hai ba nén nhang nữa thôi vầng trăng sẽ biến mất trên bầu trời. Thay một thân y phục đi trong đêm, xong xuôi liền ngồi xếp bằng trên giường ngưng thần, vận công điều tức một hồi, ta cảm thấy nhiệt khí trong thân thể chậm rãi tán đi mới đứng dậy thu thập phòng. Đem Tam ca kéo đến dựa vào một cái gối đầu, dém lại chăn, lại đem chăn bông thả xuống bên giường còn lại, cuối cùng thả trướng bạc xuống. Ta thổi tắt nến trong phòng, thừa dịp bóng đêm đen tối cẩn thận ẩn vào đình viện.

Vạn vật đều tĩnh lặng, gió lạnh phơ phất, chỉ có loài côn trùng nhỏ vô danh kêu đứt quãng. Lúc trước nội viện không có nhiều hạ nhân, mỗi đêm cũng không có thói quen đốt đèn trắng đêm, cho nên hiện nay trong viện ngoại trừ ánh trăng sáng tỏ, cũng chỉ có ánh sáng mông lung từ đèn lồng cách nhau một trượng ngoài hành lang phát ra. Tâm tình nhảy dồn dập, lúc trước Tam ca yêu cầu thuộc hạ giám thị rời khỏi nhưng đến tột cùng là bọn hắn có đi hay không, nếu như thật sự đi rồi và đi rất xa, ta cũng không biết được. Thời gian không còn nhiều, trừ bỏ liều mình thử một lần thì không có biện pháp khác, chỉ không rõ con đường này có thể đi tới đâu. Nội viện hình chữ U, xung quanh là các loại phòng, bên ngoài phòng là hành lang liên tiếp nối dài, trong tờ giấy vừa rồi có đề cập tới rừng trúc tại lỗ hổng trung gian ở Tây Bắc điện.

Ta đề tức lặng yên không một tiếng động dọc theo hành lang hướng bắc chạy đi, nương theo bóng tối hành lang giấu kín tung tích. Lần đầu phát hiện nội phủ lại to lớn như vậy, ánh trăng càng lên cao, trán nhỏ của ta toát ra một tầng mồ hôi mỏng.Ước chừng qua thời gian một chén trà, ta đến sân tối ở phía bắc. Tiếng nước róc rách loáng thoáng truyền đến, thanh âm đến từ trên núi, có lẽ là một cái hồ, chỉ rộng khoảng một hai thước.

Sơn Tuyền uyển chuyển chảy qua hoa viên, đổ vào hồ nước. Bên phải hồ nước là vườn hoa đẹp đẽ, bên trái chính là rừng trúc-nơi ta cần tới. Sân Tây Bắc hàng năm đều bị khóa lại, ta ỷ ở mặt trên thoáng nghỉ tạm một chút, tiếp tục chạy về phía trước. Ta vốn ảo tưởng rằng mình đã tu luyện tốt, thậm chí còn đắc ý vì kỹ thuật khinh công, hiện tại xem ra tựa hồ cũng chỉ có động tác võ thuật đẹp. Còn thể lực, mới chạy dọc theo nội viện trong chốc lát đã thở không ra hơi. Gió thổi ngày càng lớn, gần như đã rời khỏi hồ nước, ta thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng đã tới.

Ai?” Một tiếng gào to bất chợt, khiến hơi thở ta đình trệ, suýt nữa ngừng hô hấp. Nghênh diện là một trận kình phong bổ tới, ta vội vàng lui về phía sau, may mắn tránh được. Người tới không đợi ta kịp phản ứng, lập tức nhảy tới, hắc y hắc khố, đều là loại quần áo dạ hành, ánh sáng của đoản đao chợt lóe trong đêm tối. Rừng trúc gần ngay trước mắt, lòng ta ngầm nổi sóng, rút nhuyễn kiếm ra.

Thứ lạp lạp, như là cảm nhận được nỗi tức giận của ta, bảo kiếm ở dưới ánh trăng phát ra quang mang uy hiếp. Ta huy kiếm khi thân, nếu Lạc Linh Tê đã đến đây, phải liều chết chiến đấu, nói gì cũng không thể để người khác khi dễ ta được. Đao ngắn so kiếm dài, đao cứng rắn so nhuyễn kiếm, võ công của đối phương còn kém xa sư phụ, tương đương với ta. Ta huy kiếm nhất kích công kích lỗ hổng trong chiêu thức của hắn, tuy rằng thể lực ở thế hạ phong, cuối cùng cũng duy trì đánh ngang tay. Thời gian giao hẹn ngày càng gần, ta lo lắng tìm cách thoát khỏi, lại lơ là một khoảnh khắc bị hắn bắt được, một cây đao lớn sáng long lanh bổ tới chính diện, tránh cũng không thể tránh.

P/s: các bạn nè t5, t7 mình sẽ pót hai chap mới, dạo này khá rảnh nên up chap mới câu like và comt, mong các bạn ủng hộ

Chương 78: tam ca, cả mặt sau đều không buông tha

ôi thói đời rảnh rỗi sinh nông nổi, tặng nàng sâu lười nè vì liều thuốc.

Chương 78: Tam ca, cả mặt sau đều không buông tha ( Cao H, ngược )

A a a…” Hung hăng đè ép đem bụng nhỏ ép chặt đến sắp nổ tung, chất lỏng nóng rực di chuyển khắp trong bụng, cuối cùng mật dịch hỗn tạp từ huyệt khẩu mãnh liệt phun ra, cúc huyệt hút chặt bầu rượu cũng dần buông lỏng, nước theo khe hở giữa miệng cúc huyệt và miệng bầu rượu chảy tích tích từng giọt, đem một mảng đệm dưới giường ướt đẫm. Ta thét chói tai nắm lấy tóc Tam ca, từ da đầu đến ngón chân bị biển tình dục nhấn chìm, toàn thân co rút không kiềm chế được.

Hắn chỉ lo chui đầu vào chính giữa hai chân ta, dùng hết sức mút hết chất lỏng, chiếc lưỡi xảo quyệt càng làm cho tiểu huyệt dâm mỹ thêm chặt chẽ, bụng đầy rượu dịch dục muốn xuất ra mà không thể, không ngừng đè ép xoay tròn trong huyệt nhỏ, làm cao trào tới càng thêm liên tục mà mãnh liệt. Ta cầm lấy tóc Tam ca, thân thể bởi vì cao trào đến run run, ngay cả ngón chân đều gắt gao cuộn tròn. “A… Đều bị phá hư hết, Tam ca…

Bỗng nhiên, Tam ca vân vê đùa giỡn hạt trân châu, ta bởi vì kích thích không thể ức chế âm thanh rên rỉ thỏa mãn, hai tay đem chân nâng lên, khiến toàn bộ hạ thân nâng lên cao, đầu lưỡi Tam ca thuận thế xâm nhập sâu trong tiểu huyệt.

“Chậc chậc…” Đầu lưỡi quấy mật dịch, đầu tiên là há mồm nuốt trọn, sau đó là mút vào chụt chụt, thanh âm dâm mỹ làm cho dục vọng trong cơ thể ta lại ngẩng đầu, kìm lòng không đậu thở hổn hển phối hợp nhịp nhàng động tác của hắn. Một lần lại một lần đem hoa huyệt nâng cao hơn nữa, hướng về phía trước, làm cho đầu lưỡi càn quét sâu hơn, trọn vẹn hơn. Hỗn hợp rượu trong tiểu huyệt cuối cùng đều bị Tam ca hút khô, ta run rẩy buông thõng hai tay, vô lực hạ người nằm xuống.

Tiểu huyệt bắt đầu cay nóng, đau xót, bởi vì chiếc lưỡi Tam ca khiêu khích điêu luyện, bắt đầu một cuộc dạo chơi mới. “Tam ca… Rượu ở nơi đó của Tê Nhi… Ngon không?” Ngay cả một ngón tay đều không động đậy được, ta cố gắng nhướn mắt lên nhìn nam nhân đang vùi đầu nơi hạ thân, hữu khí vô lực hỏi.

Tam ca ngẩng đầu lên, cái lưỡi đỏ khẽ liếm đôi môi, tà mị cười nói, “Trong tiểu huyệt Tê Nhi chứa quả nhiên là rượu ngon. Bất quá còn có một ít sót lại.” Dứt lời xoay người ta lại, bắt ta quỳ lên đệm giường.

Tam ca, ngươi làm cái gì… Không cần… Không… A…” Tam ca đem bầu rượu cắm ở cúc huyệt rút ra, cúc huyệt không còn bị chống đỡ đến cực hạn liền phọt ra một dòng chất lỏng. Hắn liền đem nhục bổng bành trướng đến cực đại hung hăng sáp vào. Muốn chết, đau muốn chết. Ta bị đại lực sáp nhập chỉ có thể ghé vào trên giường, còn kiều đồn trắng nõn bị sáp cơ hồ muốn vỡ ra khẽ nhếch lên.

Tam ca… Đau…” Nước mắt thoáng chốc dọc theo hai má chảy xuống, ta nghiêng đầu ghé vào trên giường, hai tay bấu chặt đệm, khóc kêu gào.

Bảo bối ngoan nào, Tiểu Cúc Hoa đẹp quá!” Tam ca dùng sức thúc mạnh, thân thể bị chống đỡ đến cực hạn xé rách cùng đau đớn. Rượu dịch đặc sánh bị đẩy vào càng sâu hơn, ta run run giãy nảy, mong muốn thoát khỏi đối đãi không thể chịu đựng được.

Thật thoải mái, Tê Nhi.” Cây côn của Tam ca giống như có sinh mệnh ở trong cơ thể không ngừng lớn lên, hắn lập tức dùng hai tay cố định bắp đùi ta, bắt đầu rút ra chọc vào cúc huyệt. Tuy chiếc giường lớn thật nhưng cũng chịu không nổi động tác mãnh liệt như vậy, phát ra tiếng cọt kẹt. Cả gian phòng tràn ngập hương rượu nồng đậm cùng không khí dâm mỹ, đầu ta trở nên mơ mơ màng màng, chất lỏng trong cúc huyệt không ngừng bị nhục bổng đè xuống, từ đau đớn dần dần biến thành một loại tư vị mất hồn khác, dược lực trong cơ thể dần dần biến hóa. Ta vươn tay nắm lấy tay Tam ca, gắt gao cầm lấy, lại không biết tại sao làm như vậy.

Động tác bỗng nhiên hơi đình trệ, tay hắn trên lưng ta chậm lại nhanh, nhanh lại chậm. Tâm ta mãnh liệt kêu lên, quay đầu nhìn về phía hắn. “Ngươi…” Nỗi nghi hoặc trong mắt hắn dần dần tán đi, lập tức dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn ta. Sự thanh minh rõ ràng kia làm ta rùng mình, chẳng lẽ dược còn chưa đủ? Ta bắt lấy sàng đan bước về phía trước, người phía sau lưng lại bắt được ta. Ta a một tiếng thét chói tai, dùng hết sức thoát khỏi kiềm chế của hắn, Tam ca nhắm mắt lại, chậm rãi ngã xuống.

Nhục bổng cắm sâu trong cúc huyệt lập tức phù một tiếng trượt ra ngoài, ta cắn môi ghé người lên giường nức nở… Rượu dịch vừa mới bị đè nén trong cúc huyệt thuận thế chảy xuôi xuống, khiến ta lại đến một cao trào không thể kiềm chế. Ta kịch liệt thở dốc, thân mình run rẩy.

Chương 77: Tam uống rượu nơi đó của Tê nhi

Chương 77: Tam ca, đến uống rượu ở nơi đó của Tê Nhi( Cao H, hạn )

Tam ca ấn đầu ta xuống đồng thời đẩy mạnh hông, miệng phùng lên đến cực hạn, nước miếng trong miệng không ngừng chảy ra. Miệng ta đều bị lấp kín, nước bọt ở trong miệng càng chảy càng nhiều, không thể không dùng hết sức nuốt xuống, mới có thể miễn cưỡng đem tất cả nước miếng không chảy ra ngoài. Nhục bổng nằm hết trong miệng ta, mỗi lần nuốt xuống ta đều có loại ảo giác, giống như đã ăn hết nhục vào bụng. Miệng không thể hô hấp, chỉ có thể dựa vào cái mũi nhỏ nhắn hít thở phì phì. Nhục bổng thô to đã đỉnh đến cổ họng, khiến ta vô cùng buồn nôn. Tam ca hơi rút nhục bổng ra một chút, lập tức có nước miếng theo khóe miệng chảy ra.

Hắn thanh thanh cổ họng nói, “Tê Nhi cảm thấy sao?” Ta miệng chứa cây gậy to tướng, chỉ có thể ô ô hừ hừ, sau đó ôm lấy thắt lưng hắn, vừa ngậm vừa từ từ đứng lên. Tam ca cầm lấy đầu ta, theo hoạt động phun ra nuốt vào của ta phát ra tiếng rên rỉ mị hoặc. Tiếng thở dài trầm thấp đến từ nam nhân câu dẫn mị dược trong cơ thể khiến nó càng phát ra mãnh liệt, hai nơi phía dưới ít có thể tự chủ, ta sống chết khép chặt tiểu huyệt phía dưới, đong đưa trước sau mãnh liệt.

Một mái tóc đen nhánh theo thân thể phập phồng cũng phiêu đãng sau lưng, cúc huyệt ngậm bình rượu bởi vì thân thể chấn động qua lại, không ngừng ma sát nội vách tường non mịn.

Dùng sức chút.” Tam ca không hài lòng động tác chậm chạp, vươn tay to cầm lấy đầu ta chuyển động rất nhanh, mỗi một lần đều chạm thật sâu đến cuống họng. Nhục bổng thô to trong miệng không ngừng ma sát, làm tê dại toàn bộ khoang miệng của ta, nước bọt nhịp theo chuyển động của nhục bổng không ngừng chảy ra ngoài. Thanh âm Tam ca thở dốc lớn dần,miệng ta cũng bắt đầu thích ứng dần trở nên to hơn, phối hợp Tam ca rút ra chọc vào mút chặt, nuốt, dùng miệng cùng đầu lưỡi đè ép Cự Long.

Nga… Tiểu yêu tinh… Giáp ta sắp bắn!” Tam ca giật mạnh đầu ta, làm cho ta không thể không nâng đầu rất cao, càng khiến cho vật nam tính dễ dàng tiến sâu vào cổ họng. Thống khổ hít thở không thông, hỗn loạn lẫn trong vô tận khoái cảm mất hồn, làm cho ta muốn ngừng mà không được. Cơn tê dại từ khoang miệng khuếch tán dần ra toàn thân, thân thể ta bắt đầu co rụt lại co rụt lại đem nhục bổng trong miệng hấp càng nhanh. Tam ca một lần một lần đẩy hông, động tác mãnh liệt làm cho ta cơ hồ mất đi khống chế, tay phải lần mò từ bên hông lập tức trượt đến cái mông.

Ngô… Dâm phụ… Cô gái đáng chết, muốn đùa bỡn Tam ca sao?” Tam ca tay không tự chủ giật loạn đầu tóc ta. Nguyên lai nam nhân nơi đó cũng có cảm giác… Ta hai tay nhẹ kéo hai cánh hoa nơi mông hắn ra, đem ngón tay tinh tế nghiêng nghiêng chọc vào khe hở hẹp trong đó, theo động tác Tam ca rút ra chọc vào nhẹ nhàng trượt cao thấp.

Không sợ… Tam ca… Trừng phạt ngươi sao?” Tam ca thanh âm đã đứt quãng, ta tiếp tục dùng miệng đè ép nhục bổng, ngón tay khẩy khẩy nơi đó. Tam ca động tác càng lúc càng nhanh, càng ngày càng hung mãnh, ta giống như búp bê vải bị phá hư, bị bàn tay to cùng nhục bổng đùa bỡn không ngừng lay động.

Phải nhanh chút, khiến hắn nhanh nhanh lên mới được. Thời gian còn lại không nhiều lắm. Tay ta sờ soạng chính giữa hai cánh hoa, cuối cùng cũng tìm được vị trí kia. Lập tức liền vươn thẳng ngón tay, dùng sức ấn vào nơi đó.

A…” Tam ca đẩy đầu ta hướng về gốc dương vật một cái mãnh liệt, toàn bộ Cự Long cực đại hung hăng chui vào trong cổ họng, lập tức liền phun ra một cỗ chất lỏng tinh dịch nóng rực. Toàn bộ cổ họng đều bị ngăn chặn, ta khụ khụ ho khan thật lâu, đưa nhục bổng xuất ra ngoài. Nhục bổng to lớn nhảy đánh ra ngoài không ngừng phun chất lỏng trắng đục, một ít dính lên mặt ta. Ta ngốc ngốc trì độn, một chút một chút run run, hạ thân tiểu huyệt bắt đầu mở rồi lại đóng, muốn tới, phía dưới muốn đến, rốt cuộc vẫn không giữ được.

Ta ngước mắt ẩn đầy tình dục run run nhìn Tam ca, nói, “Tam ca, có thể uống… rượu trong tiểu huyệt Tê Nhi sao?” “Tê Nhi dùng tiểu huyệt chính mình vì Tam ca hâm nóng rượu thật tốt rồi, Tam ca muốn hay uống không?”

Yêu tinh!” Tam ca thở hổn hển hơi lùi về phía sau, đem hai chân thon dài của ta đặt lên vai. “Mở cái miệng nhỏ nhắn ra, để ca ca dễ dàng uống rượu.” Đôi môi ẩm ướt nóng rực lập tức dán đến tiểu huyệt khẩu, dùng sức hút mạnh. Đầu óc oanh một tiếng nổ tung, vừa mới dùng sức kẹp lấy, thân thể bị chà đạp lập tức phun hết ra rượu dịch nóng rực, đều đổ vào miệng Tam ca. Cao trào khôn cùng thổi quét cơ thể ta, Tam ca tựa hồ còn chưa vừa lòng, thế nhưng vươn bàn tay to, hung hăng đè chặt bụng nhỏ nhô cao cao.

Chương 76: Tam ca, ba cái lỗ nhỏ đều bị ngăn chặn

Chương 76: Tam ca, ba cái lỗ nhỏ đều bị ngăn chặn (H, SM)

Hắn đẩy mạnh dần, miệng bầu rượu bắt đầu di chuyển xuống tàn phá cúc huyệt. Phía trước tiểu huyệt bị đổ đầy dung dịch rượu nóng rực, mặt sau cúc huyệt cũng tràn đầy. Rượu chảy chậm rãi từ trong miệng bầu rượu ra, rượu lạnh lẽo mang theo xúc cảm khác lạ… Muốn phá hư rớt, không thể chịu được nữa. Tay ta cầm chắc hai chân, bởi vì sự đối đãi tà ác này, thân thể bắt đầu một chút một chút chậm rãi co rúm. Không cần, không thể cao trào, rượu đã nhỏ giọt ra ngoài hết, dịch nước tiểu lại nghẹn không ra, hơn nữa phía dưới dần dần có cảm giác kì lạ. Ta cắn chặt gần như rách môi, đầu óc đều là những tiếng ong ong.

Toàn bộ hạ thể đều giống như nổ mạnh, tăng vọt, nóng rực, lạnh lẽ, dục vọng trào dâng … Mọi cảm xúc đều xuất hiện trong cơ thể của ta. Toàn thân như là bị một sợi dây đàn căng hết cỡ. Tam ca nhìn phía dưới, lấy tay ấn cúc huyệt-địa phương đang bao lấy bầu rượu.”Tê Nhi lỗ nhỏ phía dưới đều bị bầu rượu cắm vào, tất cả nếp uốn đều thẳng thànhmột đường, đẹp quá. Thật muốn nhồithứ gì đó lớn hơn nữa vào a!”

Ta không tự chủ được run bắn người sợ hắn bỏ thứ đó vào thật. Hắn lại tùy tiện lấy cái bầu rượu nhồi nhét trong cúc huyệt nhỏ hẹp, khi thân hình cao lớn lên trên người ta, mặt đối mặt. Hắn lấy ngón tay miết miết môi bị cắn đỏ bừng, nói, “Hiện tại, tiểu Tê Nhi lỗ nhỏ phía dưới đều bị ngăn chn. Phía trên này, ca ca có cái càng thô lớn hơn nữa, Tê Nhi vui mừng không?”

Ngô… Lỗ…” Hắn cũng không cần nghe ta trả lời, trực tiếp chọc hai ngón tay vào miệng đùa giỡn cùng lưỡi nhỏ xinh, khiến miệng ta toan ma. Ta hé môi, chất lỏng trong miệng liền dọc theo khóe miệng chảy ra ngoài. “Vì sao Tê Nhi không cẩn thận như thế!” Tam ca ra sức liếm mút chất lỏng trong suốt vừa chảy ra, nói, “Tam ca không đồng ý, ba cái lỗ nhỏ này, bất kỳ một cái nào cũng không thể để chảy ra biết chưa?”

Ta như bị hãm sâu trong ánh mắt thâm thúy của hắn, màu sắc kia giống như động đen không đáy, gắt gao vây chặt hồn phách đang lạc lối của ta. Ta gật gật đầu. Hắn tựa hồ hài lòng với câu trả lời, thì thầm “Mút chặt ngón tay ta.” Vừa đùa bỡn cái miệng nhỏ xinh, hai ngón tay thon dài toàn bộ chọc sâu vào miệng, đầu ngón tay thô ráp quấn quýt lấy cái lưỡi. Mật dịch trong miệng tràn ra, ta cố kìm chế cảm giác không khoẻ, nuốt nước bọt đồng thời ra sức gặm nhấm hai ngón tay hắn.

Ngô… Tiểu yêu tinh…” Tam ca bắt đầu rút ra chọc vào, đồng thời còn không quên đùa bỡn cái lưỡi. Ngón tay dính sát vào thành miệng ra sức chà xát, một cỗ khoái cảm bắt đầu được khơi gợi. “Tốt, hấp mau chút.” Tam ca cơ hồ ngồi trên ngực ta, chèn ép khiến ta muốn thiếu không khí, bụng nhỏ phía dưới bị lấp đầy càng nhanh, ta phải dùng sức kẹp chặt tiểu huyệt mới có thể đảm bảo rượu không chảy ra. Ngón tay càng lúc càng nhanh chóng rút ra chọc vào, cái miệng phát ra thanh âm mút vào chậc chậc.

Đúng, là thế này, cứ tiếp tục.” Ma sát trong miệng khiến ta đạt cao trào nhanh chóng, Tam ca bỗng nhiên dừng lại. “Tê Nhi làm tốt lắm, Tam ca thưởng cho ngươi. Hiện tại liền ăn cái này!”Hắn hướng về phía trước giật giật, hai chân nửa quỳ ngay sát cổ ta. Một cây nhục bổng thô to xuất hiện ngay trước mặt, nhục bổng phình to như cổ tay nổi đầy gân xanh, rỉ ra chất lỏng màu trắng, dường như có sinh mệnh không ngừng cao lớn trưởng thành, sượt qua hai má rồi đôi môi. Trong miệng cố nuốt nước bọt xuống, nghĩ tới nuốt hết nhục bổng to như vậy, ta liền “Rầm” một tiếng mặt đỏ như máu.

Tiểu yêu tinh, đã sớm đói bụng có phải không, muốn ăn đúng không?” Ta nhìn trước mắt chớp lên gì đó, nhục bổng thật lớn thuộc về ca ca ta, trong miệng một trận đói khát. Hai chân bị chân Tam ca đè lại, nắm lấy hai tay run rẩy của ta cầm đại bổng. Thật thô, một bàn tay cầm không hết. Ta vươn đầu lưỡi phấn hồng, run rẩy liếm đầu nhọn ở trên. “Ngô… Tiểu yêu tinh, dùng sức chút.” Tam ca trầm thấp rên rỉ, giật mạnh mái tóc của ta. Như nghe thấy lời cổ vũ, ta một tay giữ lấy hai viên bi tròn ở phía dưới, một bàn tay trượt lên trượt xuống, đầu lưỡi linh hoạt cũng không ngừng liếm.

Tam ca dí đầu ta xuống, nói, “Ngậm chặt vào, giống như vừa rồi vậy.” Nhưng nhục bổng lớn như vậy, làm sao chứa nổi? “Quá lớn, ta ăn không vô…” Ta ngước ánh mắt mong đợi lên nhìn Tam ca, thấy đôi mắt hắn càng thêm u tối. Hắn đem nhục bổng đặt sát khóe môi, vừa dụ dỗ vừa chậm rãi nói, “Há mồm!” Ta nghe lời mở miệng ra, đôi môi lập tức bị đầu nhục bổng thô to đầu banh hết cỡ, tay hắn kéo mạnh buộc ta không thể không mở miệng.

Ô ô…” Cây gậy kia thật to quá mức, miệng ta như sắp bị phá hư. Trong lúc đó vật nam tính của hắn không thể trượt ở đôi môi mềm mại của ta, cuối cùng hắn dùng sức ấn một nhất tất cả đều nằm gọn trong miệng khiến ta muốn ngạt thở. Một loại hương vị ngai ngái nhất thời tràn đầy trong miệng, đầu thô to mơ hồ nằm tận cùng cổ họng, đầu lưỡi khám phá đến tận cùng. Ta kêu ô ô, không tự chủ được dùng đầu lưỡi xoay từng vòng từng vòng quanh đầu nhục bổng.

Nha… Tiểu trứng thối!” Tam ca bóp chặt cằm ta rên rỉ gấp gấp “Không cần cắn nha” Ta nhìn thấy vẻ mặt thỏa mãn khi được ăn no của hắn, trong con ngươi màu đen đều là hình ảnh của ta. Đôi môi ta trở nên đầy đã hơn, miệng hàm chứa một căn nhục bổng thật lớn. Toàn thân ba cái lỗ nhỏ, đều bị chặn lại.

Chương 75: hương thuần trần nhưỡng 3

chương này ngắn nhé mn.

Chương 75: hương thuần Trần Nhưỡng 3( kích H, SM, ngược thận nhập )

Miệng bầu rượu hơi hơi khum tròn, mỗi một lần xoay tròn, thật giống như lấy hai căn ngón tay dùng sức đè nén nội vách tường, rượu lại phun ào ào, vô tình trêu chọc cái hoa huyệt ở chỗ sâu trong. Dịch lỏng đặc hơn cả rượu chảy qua hoa huyệt, tận cùng bên trong bị chống đỡ đến cực hạn, chà chà xát xát sinh đau. Ta thét chói tai, ôm suy nghĩ thoát khỏi đối đãi tàn khốc như thế, hai chân bị hắn gắt gao ngăn chặn không thể di động. Hắn nắm cánh tay ta bị vải trói chặt ở chân giường ra sức đong đưa, phát ra thanh âm”Xèo xèo”. Tiểu huyệt vừa được dọn sạch bị thứ gì đó thô to chống đỡ, nhịn không được gắt gao co rút lại, “Không cần giáp.”

Tam ca thanh thanh cổ họng nói, “Sợ là này bạc không vì sao rắn chắc, đem hồ miệng bấm, mượn không được.”

Tam ca… Bụng… Bụng ăn thật no… Tê Nhi muốn đi…” Ta cắn môi, không muốn nói thêm gì nữa.

Tê Nhi muốn đi cái gì?”

Đi nhà xí a… Tê Nhi muốn đi tiểu, Tam ca…” rượu lạnh lẽo không ngừng chảy xuôi vào bụng, làm cho bụng trướng đến đòi mạng, có loại cảm giác không khống chế được. Vải thô che mắt được Tam ca tháo bỏ, đột nhiên nhìn thấy ánh sáng làm cho ta cơ hồ muốn chói mù mắt, sau khi tầm mắt được khôi phục điều đầu tiên nhìn thấy chính là bụng nhỏ nhếch lên cao, phía sau bị một bàn tay to điều khiển bầu rượu màu bạc không ngừng chèn ép. Hai đùi bị ép sát lên đến ngực, bởi vì ma ngứa đau đớn trong cơ thể mũi chân vô tội run lẩy bẩy.

Tầm mắt ta dời lên phía trên thấy Tam ca đang nhìn chằm chằm bụng ta. “Tê Nhi như vậy, thật giống như đang mang thai.” Hắn rút một tay đang nắm chặt hai chân về, chậm rãi vuốt ve bụng ta, biểu tình trên mặt thật giống như là… Trong bụng ta dường như có cốt nhục của hắn, sự hình dung này xứng với biểu tình bây giờ của hắn, làm cho lòng ta tê dại.

Tam ca…” Ta nuốt nuốt nước miếng, nói, “Tê Nhi muốn đi một chút.”

Ngươi sờ sờ,” Tam ca tháo vải trắng buộc tay ta ra, kéo kéo tay trái đặt lên bụng nhỏ, “Tê Nhi nếu trong bụng có hài tử của ta thì tốt rồi.”

Tam ca, ngươi thả ta đi đi… Ta không nín được nữa rồi.” Mặt đến mức có chút phát sốt, hỗn hợp rượu được đổ vào vốn lạnh lẽo, hiện tại lại dần dần trở nên nóng rực, coi như có một đoàn lửa nóng bao vây khối băng giá buốt làm cho ta một hồi lạnh một hồi nóng. Bụng nhỏ bị đổ rượu tràn đầy, trướng trướng, Tam ca đem bầu rượu thong thả kéo lên, chất lỏng dần dần lấp đầy toàn bộ huyệt đạo. Từ trong ra ngoài, đều có sao? “Kẹp lấy?”

Dạ?”

Tê Nhi đem bầu rượu kẹp chắc, Tam ca liền cho ngươi đi.”

Nhưng là Tam ca…

A, còn lại một ít. Bằng không đổ hết vào phía sau luôn nhé.” Một bàn tay ôn nhu vỗ về cúc huyệt vì sợ hãi hơi hơi khép chặt, dẫn tới một trận ma ngứa khắp toàn thân.

A… đừng…” bên trong cúc huyệt, cũng phải chứa đầy rượu sao?

Tê Nhi có phải cũng mong được kích thích?” Tam ca cúi đầu giày xéo cúc huyệt gắt gao tụ thành một chỗ, khi nói chuyện hơi thở phảng phất kích thích hoa huyệt. “Ngô…” Đột nhiên ma ngứa làm cho hoa huyệt co rút lại, một ít rượu không chịu khống chế chảy tràn ra ngoài.

Tê Nhi thật không ngoan, lãng phí rượu ngon,” Tam ca quẹt quẹt chất lỏng vừa chảy ra, sau đó mút mút trong miệng, khen, “Được chứa trong tiểu huyệt của Tê Nhi, trở nên ngon hn.” Hắn nhìn chân trái của ta, liền nói, “Có muốn Tam ca giúp ngươi lấp đầy cái miệng nhỏ nhắn phía dưới không, như vậy rượu liền không chảy ra ngoài.”

Theo tầm mắt hắn xẹt qua ── đó là một đoản kiếm màu bạc, dài gần một thước, thân kiếm mỏng dính có nhiều lỗ nhỏ, vỏ kiếm phình ra khắc các hoa văn tinh tế. “Không cần, Tê Nhi có thể kẹp lấy.” Ta hoảng sợ nói ngay, đồng thời càng dùng sức, tiểu huyệt càng khít chặt hơn nữa. Nếu cái kia cắm vào sẽ đau chết.

Bé ngoan,” hắn lôi kéo tay trái, nói, “Ngốc nghếch, ta sợ ngươi nhịn không được, Tê Nhi chính mình phải khép chặt chân, không cần lộn xộn nga!”

Tam ca…” Ta nâng ánh mắt rưng rưng lệ nhìn hắn, “Ta sợ…

Tê Nhi chẳng lẽ không cảm thấy thoải mái sao,” hắn hết sức giày xéo đỉnh hồng trước ngực, cảm giác tê dại khiến cả người ta run lên, “Ngươi xem nụ hồng trước ngực có phải đã căng cứng lại, có phải thực hưng phấn hay không.”

Rượu nóng rực giống như nhuộm dần toàn bộ thân mình, làm cho ta vừa cháy bỏng vừa ma, thời điểm vừa mới bắt đầu là khó chịu nhưng thời gian dần trôi, cảm giác kia dần dần thay đổi. Hương rượu trần nhưỡng được ủ lâu năm bao phủ toàn bộ phòng, cũng lấp đầy, thỏa mãn thân thể khát cầu như thế. Thân thể trống rỗng… được lấp đầy, loại cảm giác hỗn loạn có cả thống khổ và sung sướng này, hai tay ôm lấy hai chân trước ngực, hạ thân cố gắng nâng tiểu huyệt lên, cảm giác thỏa mãn không khống chế được khiến ta nói không nên lời.

Nha!” Tam ca, hắn, đem miệng bầu rượu, nhét vào phía dưới tiểu Cúc huyệt! Vật thể giá lạnh đột nhiên sáp nhập, khiến mọi tế bào trong cơ thể ta thét gào từng chập, hai chân nhỏ non mềm đều gắt gao cuộn tròn lại. Muốn đến. Ta gắt gao khép chặt tiểu huyệt, cảm thấy trong cơ thể có cái gì mênh mông muốn phá thoát ra.

Kẹp chặt!” Hắn dùng sức chọc nguấy tiểu cúc huyệt cùng hoa khâu làm cho miệng bầu rượu càng thuận lợi sáp nhập. Địa phương lâu rồi chưa bị đụng vào bị vật thể lạnh lẽo như vậy sáp nhập, thất kinh, theo bản năng liền kháng cự. “Lui cũng thật nhanh, ” hắn tiếp tục dùng sức nơi ngón tay, nói, “Cúc Hoa cùng thịt nộn hồng hồng đều co rụt vào rồi.”

Tam ca… Ngô…