[chưa hoàn]

Sư phụ, không cần a

Di Nhã

 

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, Np, sắc nặng
Editor: jabokivt.
Văn án:
Năm năm cùng với hai vị sư phụ sớm chiều làm bạn, có phải hay không là phu quân?

Hai cái hận thù thật sâu, trả giá thật tình liệu có thể đổi lấy yêu!

Bốn nam nhân ái hận quấn quýt si mê, là tình dục thịnh yến vẫn là chân ái thẳng thắn?

Một cái nữ tử linh thịt tình yêu, gây ra thịnh thế màn khói hạ trăm năm thù hận,

Vận mệnh chi luân đã muốn chuyển động, bí mật sắp vạch trần…

Rating:18+,…

Tiến độ: chắc khoảng 2 chap/tuần.

Quyển truyện gồm có 379 chương (dài vl) + phiên ngoại.

đề nghị không pót truyện sang trang khác khi chưa có sự đồng ý của editor..!

chương 1: 1.1; 1.2                    chương 2                    chương 3                           chương 4

chương 5                                chương 6                       chương 7                            chương 8

chương 9                                   chương 10                     chương 11                      chương 12

chương 13                     chương 14                         chương 15                   chương 16

chương 17                        chương 18                       chương 19                     chương 20

chương 21                        chương 22                          chương 23                     chương 24

chương 25                                 chương 26: 26.1, 26.2                                    chương 27

chương 28                         chương 29                        chương 30                      chương 31

chương 32                          chương 33                      chương 34                        chương 35

chương 36                         chương 37                        chương 38                        chương 39

chương 40                          chương 41                        chương 42                        chương 43

chương 44                          chương 45                       chương 46                         chương 47

chương 48                   chương 49                          chương 50

chương 51                                 chương 52                         chương 53

chương 54                            chương55                             chương 56

chương 57                             chương 58                             chương 59

chương 60                         chương 61                        chương 62                      chương 63

chương 64                         chương 65                   chương 66                       chương 67

chương 68                           chương 69                        chương 70                   chương 71

chương 72                   chương 73

Đọc tiếp

Chương 86: Còn chưa đủ ẩm ướt a

Chương 86: Còn chưa đủ ẩm ướt a (H, ngược thân, thận nhập)

Tam ca dứt lời liền xoay người rời đi, bước tới cạnh bàn. Ta nhắm mắt vô lực ghé vào giường, gắt gao cắn môi, không cho chính mình bật khóc. Sống không được, chết cũng không xong, nguyên lai đây mới là chuyện thống khổ nhất. Bên tai không ngừng truyền đến thanh âm va chạm leng keng, hẳn là Tam ca đang chuẩn bị dụng cụ để xăm hình gì đó.

Một lát sau, tiếng bước chân càng ngày càng to. Trên người ta, tóc gáy cơ hồ dựng đứng, trái tim cuồng loạn đập bang bang. Thân thể bị tra tấn không thể động giống như sơn dương trắng noãn trần trụi nằm trên bàn mổ chờ đợi đồ tể và dao nhỏ. Một chén nước xẹt một chút hắt thẳng lên lưng, địa phương nóng rực bỗng nhiên lạnh lẽo, thân thể không tự chủ giãy giụa, khiến cho vòng sắt càng siết chặt hơn.

Hương thơm nồng hơn rượu xông vào mũi, một động tác liền hao hết sức lực còn lại của ta, lập tức liền ghé vào tháp thở dốc liên tục. Một đôi bàn tay to thô ráp không ngừng vuốt phẳng, xoa nắn, nhéo, một đường chạy dọc đến mông. Lúc này đây ta ngay cả ngón tay đều nâng không nổi, lại càng không muốn phản kháng. Rượu dịch lạnh lẽo dưới động tác xoa nắn của bàn tay to xoa dần trở nên nóng rực, dọc theo lưng trần chảy xuống dưới, còn có một chút bị đổ lên tuyết đồn, lăn dài trên nơi cong cong ấy, trải qua cúc huyệt, chảy tới hoa huyệt rộng mở.

Ta dùng hết chút khí lực cuối cùng gắt gao khép hai chân, bị một đôi bàn tay thô bạo kéo ra. Một ngón tay dọc theo chất lỏng trượt xuống dưới, cuối cùng dừng lại phía trên hai phiến hoa nhỏ nhắm chặt. Ngón tay từ tâm đóa hoa rồi lần mò từng chút một, đem chất lỏng lạnh lẽo lại nóng rực dẫn vào tối mềm mại địa phương.

“A…” Rượu dường như được trộn lẫn với kali nitrat, giống như lửa nóng, đem tiểu huyệt nơi đó thiêu đốt đau đớn khó nhịn. Hai cánh hoa bị ngón tay kéo ra, một cái gì đó lạnh lẽo mềm mại để ngay lên hoa huyệt. “Ngươi đang làm cái gì?” Ta cổ họng khàn khàn nức nở, hai chân sống chết cố khép lại.

“Ba” kiều mông bị đại chưởng hung hăng phát một nhát, đau đớn khiến ta hút một ngụm khí. “Thành thật một chút, sẽ ăn ít đau khổ hơn.” Tam ca thanh âm lạnh lùng vang lên từ phía sau, lập tức liền có gì đó mềm nhũn tiến vào tiểu huyệt. “Lỗ nhỏ mở ra chút…” Tam ca vuốt mông ta cùng bắp đùi thon gọn, thanh âm ba ba không dứt, ta cắn chặt môi, một cỗ hương vị tinh hàm (tanh+mặn) lan tràn khoang miệng.

“A!” Cái kia không để ý tiểu huyệt non nớt, thế nhưng cố gắng chui voà. Loại cảm giác này… Là bút lông, Tam ca đem đầu bút lông cắm vào tiểu huyệt khô ráo! Sợi lông cứng rắn vô tình cắm vào địa phương mềm nhất, còn bởi vì tốc độ khá nhanh thịt huyệt không ngừng bị đè ép. “Làm thế này để chuẩn bị vẽ hình xăm, vẽ tranh phải dùng thuốc màu, Tê Nhi sợ là đã biết ta muốn làm gì đi!”

Muốn ta chứa bút lông trong tiểu huyệt đến khi chảy ra mật dịch sao, muốn dưới tình huống như vậy hạ thân xuất mật dịch mới có thể sao? Ta làm không được! “Ngươi đừng mong có thể thoát khỏi, đến thời điểm ẩm ướt, Tam ca mới có thể giúp ngươi vẽ tranh.”

Ngươi… Nha!” Tam ca tàn nhẫn đâm bút lông khô ráo vào tiểu huyệt! Những sợi lông to nhọn nhọn đâm vào theo bốn phương tám hướng tới tiểu huyệt thịt mềm mại, lại nhắm ngay chính giữa hoa tâm, hung hăng sáp đến tận cùng. “Ẩm ướt sao?” Tiểu huyệt bị châm chọt đến nghiêng trời lệch đất, đau đớn lâm râm khiến ta cảm giác như chết đi sống lại, thân thể đổ một tầng mồ hôi.

Nhưng nơi đó còn chưa ẩm ướt. Tam ca dùng một ngón tay liền tìm được trân châu phía dưới, thong thả trêu chọc. Toàn bộ thân thể bị tra tấn cơ hồ muốn nhũn ra, làm gì đều đau, mặc dù như vậy, thời điểm trân châu bị xoa nắn vặn vẹo, vẫn có cảm giác (!!!). Chẳng lẽ, ta là người dâm đãng như thế sao? Ta cắn môi, nuốt xuống âm thanh ngâm nga trực trào nơi cổ họng, nhưng bàn tay to nâng một chân lên, lấy ngón tay chai sần nhào nặn trân châu, ta cuối cùng nhịn không được thê lương kêu lên.

Đó là cảm giác gì a, chỗ mẫn cảm nhất, đau đớn trí mạng như thế lại khơi dậy dục vọng cơ thể, một cỗ lăng lệ khoái cảm giống như thanh kiếm xuyên thấu thân thể, ta cuối cùng nhịn không được rên rỉ thành tiếng, kẹp lấy bút lông, tiểu huyệt trào ra chất lỏng dâm đãng.

Ngươi thật sự… quá dâm đãng a!” Tam ca bật cười, ngón tay ly khai trân châu sưng đỏ, sau đó cầm lấy bút lông “Phốc” một tiếng đem nó rút ra. Bút lông vừa rời khỏi huyệt đạo, dâm dịch liền rơi ra ngoài, rơi xuống mông và đùi ta. Kiều đồn lại bị nâng lên cao, ta không thèm rên rỉ một tiếng, lập tức lại được buông tha, ngã lên tháp. “Làm sao đây, vẫn là không đủ ẩm ướt a...” Tam ca trầm ngâm, trong tay bút lông ướt át lại đâm sâu vào thân thể. “Không, không cần…

PS thấy ta dạo này chăm chỉ post bài k các nàng, có thưởng hem, đọc truyện trọng sinh ở bên ddlqd mà 1 chương/ tuần, ức chế quá, k thể để bản thân cũng như vậy nên ta mới chăm chỉ post thôi, hehe à mai nếu rảnh sẽ có chương mới nhé, no promise

Chương 85: Tam ca, giết ta đi

Chương 85: Tam ca, giết ta đi ( siêu ngược, hạn )

Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?!” Ta tức giận kéo mạnh tay bị khoá trong vòng sắt, cánh tay non mịn bị ghì lại sinh đau. “Làm cái gì?” Tam ca phủ bàn tay to lên tấm lưng trắng tuyết lõa lồ ngoài không khí của ta, khẽ lướt dọc theo tấm lưng rồi đến tuyết đồn vểnh lên cao cao, nói, “Trí nhớ Tê Nhi thật không tốt, Tam ca vừa nói qua muốn khắc ký hiệu cho ngươi.” Dứt lời “Ba” một tiếng giòn tan hắn đánh mạnh lên mông ta, sau khi nghe được tiếng thét lớn, liền cảm thấy mỹ mãn tiến tới cạnh bàn.

Hắn cầm lấy một khối màu vàng giống tảng đá, sau đó bước sát tới ngay sau lưng ta, đặt trên lưng. Tảng đá kia vừa ướt lại vừa lạnh, vừa đặt xuống lưng ta đã nhịn không được sợ run cả người. Tam ca ấn mạnh vật ấy, chà sát tới lui trên lưng xẹt qua làn da khiến một mảnh trở nên nóng rực, lưng giống như bị lửa thiêu đau đớn khôn cùng. “Ngươi muốn làm gì?”

Không biết hắn muốn làm thứ quỷ quái gì, ta không ngừng tránh né. Bàn tay to lập tức đè chặt đầu ta xuống nhuyễn tháp, mặt vừa mới bị đánh cho sưng đỏ lại đụng thật mạnh nhất thời vừa nóng vừa đau, hỗn hợp máu tươi và nước bọt dinh dính theo khóe miệng chảy ra. “Đừng nhúc nhích, đây là quặng kali nitrat.”

Lạc Thiên Trạch ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì, muốn giết hãy giết cho thống khoái!” Sợ hãi và tuyệt vọng làm cho ta phẫn hận không thôi, tình nguyện hiện tại cầm dao nhỏ cùng hắn quyết đấu, chứ không phải bị khuất nhục ở chỗ này, chờ đợi bị tra tấn.

Tê Nhi nói đùa, Tam ca vì sao để ngươi chết được! Đây là quặng kali nitrat, sau khi ngươi xăm hình da thịt mới không hư thối.” Nghe được hai chữ “Hình xăm”, đầu ta ông một tiếng… Hình xăm chính là châm rất nhiều lỗ nhỏ trên người, lại tiếp tục bị vẽ màu sao? “Không cần… Ta không cần hình xăm, ngươi nhanh thả ta ra, ta rốt cuộc làm sai cái gì, ngươi lại hận ta như thế!

Ta giãy giụa tìm mọi cách lay động xiềng xích trên người, nước mắt hoảng sợ nhỏ từng giọt từng giọt như pha lê bị đứt đoạn. “Ha ha ha… Ta hận ngươi… Đúng, ta hận ngươi! Ta hận ngươi là nữ nhi thân sinh của người đàn bà kia, ta hận ngươi làm cho ta không bỏ xuống được, ta hận ngươi làm cho ta không đành lòng giết ngươi, ta nói cho ngươi Lạc Linh Tê, nếu ta muốn giết ngươi, ngươi đã sớm chết không biết bao nhiêu lần!” Tam ca vừa nói, một bên túm nhanh lấy đầu vai ta, bỗng nhiên bên tai truyền đến một tiếng “Lộng”, ta đau đớn hét rầm lên.

Điều chỉnh lại cánh tay đau đớn sau đó vâng lời hắn cúi xuống, bởi vì bị thiết liên giữ chặt, chỉ có thể nhẹ nhàng di chuyển. “Lạc Linh Tê, không nên ép ta.” Bởi đau đớn, nước mắt không ngừng chảy ra, môi dưới bị cắn chảy máu tươi, chậm rãi chảy xuống dưới, tích lạc nở rộ thành đoá hoa máu trên giường. Ta bắt đầu còn chảy lệ, rồi sau đó ngược lại nhẹ nhàng nở nụ cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, làm sao cũng không ngừng được, khiến mặt ta càng đau. Ta nhìn chằm chằm Tam ca, gằn từng tiếng nói, “Buồn cười chết người, Lạc Thiên Trạch! Ngươi chính là kẻ nhu nhược, ngươi ngay cả giết ta đều không hạ thủ được, còn có thể làm cái gì. Ô…

Bàn tay to hung hăng bóp cổ, ta bị bắt ngẩng đầu nhìn khuôn mặt vặn vẹo của hắn, kiệt lực làm cho ánh mắt khinh miệt lại khinh miệt. Hắn nhìn chăm chú ánh mắt ta, tay dần dần thêm sức. Cổ họng bị bàn tay to gắt gao áp bách, dần dần không thể hô hấp, mặt Tam ca dần dần mờ nhạt, trong đầu hiện lên là khuôn mặt của các sư phụ. Trên mặt dần dần hiện ra mỉm cười, sư phụ, thực xin lỗi, Tê Nhi phải đi trước.

Đúng, là như thế này, lại dùng lực chút, ta liền được giải thoát rồi. “Ngô… Khụ khụ…” Ngay khi ý thức ta dần trở nên mơ hồ Tam ca đột nhiên buông ra ta. Toàn bộ cổ như là đứt ra từng khúc lại, chậm rãi yếu ớt di chuyển. Cổ họng đau như lửa đốt làm cho ta không ngừng ho khan. Ta thở hổn hển ngẩng đầu, tầm mắt dần dần rõ ràng, nhìn thấy Tam ca đang dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn đăm đăm vào tay mình.

Vì sao…” Ta vô lực ghé vào giường, thanh âm khàn khàn như quạ đen, thành công tự hù doạ chính mình, “Tam ca ngay cả một nữ tử đều giết không được sao?” “Ba” một cái tát nảy lửa giáng xuống má ta, đầu lập tức nghiêng hẳn qua một bên, miệng, cổ, bả vai, cánh tay toàn bộ bị liên lụy khiến cả người nhức nhối khôn cùng. Ta cười giận dữ, trừng mắt phượng, nói, “Ngươi vẫn là không dám...”

Lạc Linh Tê, không nên ép ta đối xử như thế với ngươi!”

Người trước mắt giật mạnh tóc ta, đem ta-kẻ giống như cá sắp chết cạn kéo dậy, khoá sắt trên đỉnh đầu ầm ầm vang lên. Da đầu như sắp rơi ra, là ảo giác của ta sao, vì sao trong mắt hắn lóng lánh nước mắt? Tam ca bỗng nhiên buông lỏng đầu, toàn bộ nửa người trên bị ngã trên giường. Hắn xoay người rời khỏi một lúc, thời điểm trở về trong tay cầm một cái khăn mặt. Khăn mặt ấm áp nhẹ nhàng lướt qua mặt và môi, động tác rất nhẹ, vẫn làm cho toàn tâm ta đau nhói. “Lạc Linh , không nên ép ta, không cần khiêu chiến cực hạn của ta.”

Ta dùng hết khí lực tựa đầu xoay hướng khác, nhắm mắt. “Ngươi không cần giống tiểu hài tử, ta nói cho ngươi hay, nếu ngươi còn như vậy, kẻ khác sẽ chết thay.” Ta mở mắt, gắng sức không để bản thân run rẩy. “Đêm qua, thân binh bắt được một lão già râu sơn dương, ngươi biết hắn sao?”

Ti bỉ!”

Ha ha ha, đúng, ta chính là ti bỉ. Ta nói cho ngươi, nếu ngươi chết, ta sẽ chôn toàn bộ hạ nhân cùng ngươi. Ngươi nhớ kỹ cho ta, ” hắn cúi xuống lấy tay vén gọn sợi tóc rối trước trán ta, bắt ta nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh lùng nói, “Trên đời này có người, muốn sống không thể, muốn chết cũng không xong.”

Chương 84: trừng phạt đau đớn

Chương 84: trừng phạt đau đớn( ngược, thận nhập )
Dạ Minh Châu phát ra ánh sáng u ám soi khắp mật thất, vào ngày mùa hè ấm áp, nơi này lại tản mát ra một cỗ hơi thở ảm đạm. Ta ngồi trên ghế gỗ lim, hai tay bị trói trặt phía sau lưng ghế, hai chân bị mở rộng hết cỡ, hai đùi trái phải đều bị cột vào ghế dựa phía dưới.
“Biết sai ở đâu sao?” Nam nhân trước mắt vẻ mặt bình tĩnh nhìn ta, trong mắt lại ẩn chứa lửa giận phừng phừng. Ta không nói chuyện, tựa đầu hướng về một bên. “Trả lời ta!” Bàn tay to hung hăng siết chặt cằm ta, bắt ta nhìn thẳng vào hắn. Ta nhắm mắt lại, mặc hắn đem mặt siết đến sinh đau.
“Tốt, có cốt khí.” Tam ca thả tay ra, đứng thẳng dậy, “Ngươi có phải cảm thấy ta không nỡ xuống tay với ngươi, cho nên lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu chiến giới hạn cuối cùng của ta.”
“Là ngươi bức ta.” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nói, “Đây là phủ công chúa , ngươi, những hành động ngươi đã làm… Còn không biết xấu hổ nói ta khiêu chiến ngươi, không thấy nực cười sao?”
“Ba!” Hắn vung mạnh tay, đánh một cái khiến mặt ta nghiêng sang một bên, một cỗ chất lỏng sánh đặc theo khóe miệng chậm rãi chảy ra. Hắn lần nữa bóp chặt má, cúi đầu dùng con ngươi sâu thẳm gắt gao nhiếp trụ ta, “Cái tát này nói cho ngươi biết, hiện tại nên nghe ai.”
Ta hất cằm, nói, “Ngươi đừng tưởng rằng như vậy có thể…” “Ba!” Lại một bạt tai hung hăng từ một hướng khác vỗ xuống trên mặt, trong đầu đều là tiếng ong ong, “Cái tát này là dạy ngươi, nên nói chuyện với ta như thế nào.” Dừng một chút, bàn tay hắn bỗng nhiên vươn đến, ta nghĩ chắc hắn muốn tiếp tục hành hạ, theo bản năng thu gọn người lùi về sau. Ai ngờ hắn lại vuốt ve hai má của ta, đau đớn làm cho ta nhịn không được “Tê” rên rỉ một tiếng.
“Đau không?” Hắn nhìn ta, ta rũ mắt xuống, không nói gì. “Xem ra Tê Nhi hận ta. Bất quá yêu cũng tốt, hận cũng thế, Lạc Linh Tê ta nói cho ngươi,” hắn đứng thẳng dậy, gằn từng tiếng nói, “Ngươi vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi ta, nếu không cho dù đến chân trời, ta cũng sẽ đem ngươi trở về, cho dù ngươi biến thành quỷ, ta cũng muốn đem ngươi  từ âm tào địa phủ đoạt lại. Cho nên,” hắn cúi đầu nói, “Vĩnh viễn đừng rời khỏi ta.”
“Vĩnh viễn đừng rời khỏi ta…” Từng lời từng lời của hắn nổ mạnh bên tai ta, giống như tiếng ma nguyền rủa gằn từng tiếng khắc sâu trong đầu, ta cắn chặt môi, vết đau rát trên mặt làm cho nước mắt nóng hổi đau xót đong đầy hốc mắt, dọc theo hai má vừa bị tát chảy xuống dưới.
“Cho nên ta đang suy nghĩ, làm sao mới có thể biến ngươi thành của ta.” Trong mắt hắn tia thương hại chợt lóe qua, ngay sau đó là vẻ mặt tàn nhẫn. Hắn vỗ hai tay xuống, lập tức liền có mấy tướng sĩ nâng một bàn này nọ tiến vào. Bọn họ nhìn không chớp mắt đem này nọ đặt ở ghế dựa, lập tức liền đồng dạng đứng nghiêm nghị ở một bên.
“Đều lui ra đi, nếu ta không gọi không được bước vào.”
“Vâng.” Mấy người kia chỉnh tề cung kính cúi gập, lập tức xoay người ly khai. Toàn bộ phòng nhất thời tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tim đập cùng tiếng ong ong ù tai không ngừng truyền đến. Ta cúi đầu, ánh mắt gắt gao nhắm. “Tê Nhi không muốn biết là cái gì sao?” Tam ca nhìn ta, đột nhiên hỏi. Lòng ta khẽ động, chậm rãi mở mắt ra, nhìn về phía bên kia.
Bút, mực, còn có mấy cái túi, linh tinh rải rác khắp bàn. Hắn cúi đầu, kéo áo lệch ra khỏi bên vai, ngón tay vuốt ve xương quai xanh và da thịt phía dưới, ghé miệng vào lỗ tai ta nói, “Ca ca vẽ ký hiệu lên người Tê Nhi, như vậy Tê Nhi liền sẽ không quên chính mình là người của ai, được không?”
Gương mặt hắn gần như biến dạng, sợ hãi trong lòng chậm rãi nổi lên, hắn sẽ không phải là… Ta lắc đầu nguầy nguậy, thì thào nói, “Ngươi điên rồi.”
“Đúng vậy, là ta điên rồi, cho nên muốn ngươi thành thật chút, không nên ép ta làm ra chuyện đáng sợ.” Thanh âm lạnh cóng như băng khiến ta nhịn không được sợ run cả người, giờ khắc này ta mới giật mình ý thức được, Tam ca ôn hòa trước kia đã chết đi, hiện tại đứng trước mặt ta, là một người bao năm hoành hành trên sa trường, ác ma tẩm đầy máu tươi.
Hắn vừa lòng vung tay lên một cái cởi bỏ dây thừng trên người ta. Ta đứng lên định lật đổ bàn bỏ chạy, lại bị hắn nắm chặt cổ tay, hung ác nói “Không nên ép ta lại đánh ngươi.” Ta dùng sức thoát khỏi giam cầm của hắn, lại bị hắn điểm huyệt nói.
Quần áo dưới sức mạnh thô bạo liền biến thành mảnh vụn, thân thể trần trụi không có gì che dấu bại lộ trước mặt ác ma kia. Hắn dán sát vào cơ thể của ta, bàn tay to một tấc lại một tấc vỗ về chơi đùa da thịt nhạy cảm, khi xẹt qua vú cao ngất liền lấy ngón tay hung hăng giày xéo. “A…” Đau đớn làm cho ta nhịn không được kêu ra tiếng, lại bị điểm huyệt, không có biện pháp tránh né. “Đúng là nữ nhân dâm đãng, ngươi xem, ta làm như thế với ngươi, đầu vú đều cương cứng. Thân mình có phải đã sớm khát cầu hay không?”
Hắn ở bên tai nói xong, một bàn tay còn không ngừng vỗ về chơi đùa địa phương tư mật. Ta không nói gì, lại bị hắn lấy cánh tay kẹp sát, ném lên nhuyễn tháp trong phòng. Ta cả tứ chi bị hắn dùng thiết liên khoá chặt, huyệt đạo liền được giải. Ta nghĩ muốn đứng lên nhưng làm thế nào cũng không động đậy, thân thể khẽ động nhưng xiềng xích trên người không hề lay động, phát ra âm thanh ma sát chói tai. Tam ca nhấc bàn đặt xuống bên cạnh ta, cúi người nói, “Tê Nhi đợi lâu, chúng ta bắt đầu đi!”

Chương 83: Tam ca, bị ngươi phát hiện

Chương 83: Tam ca, bị ngươi phát hiện ( ngược tiền )

Ăn xong cơm chiều, ta liền gọi Chu thất đến, nói với hắn đêm nay ta muốn nghĩ cách xuất phủ, Chu thất sợ tới mức lập tức quỳ trên mặt đất, khuyên nhủ “Bên ngoài đều là thủ hạ của Tam hoàng tử, công chúa đi ra ngoài chỉ sợ có nguy hiểm.” Ta liền nâng hắn dậy khẽ nói, “Ta đã hẹn trước với bạn ta ngày mai sẽ gặp nhau ở ngoài phủ, hắn đến đây không thấy ta, tám chín phần mười sẽ xông vào trong phủ tìm ta. Như vậy thật sự quá nguy hiểm.

Chu thất lấy ống tay áo xoa xoa một tầng mồ hôi lấm tấm trên trán, nói, “Ngài hiện tại đi ra ngoài, có thể sẽ bị Tam hoàng tử bắt lấy, như vậy vị bằng hữu của ngài vẫn gặp nguy hiểm.” Ta gật gật đầu, “Ngươi nói rất có đạo lý, nhưng trừ biện pháp đó ra ta thật không nghĩ ra cái gì nữa. Chỉ có thể liều mạng tới cùng.” Chu thất thở dài một hơi, nói, “Công chúa cầnphải như vậy, người bạn kia của người chắc hẳn cũng là người thông minh, nhìn thấy phủ công chúa trọng binh canh gác còn có thể tiến vào sao?”

Không đợi ta trả lời, Chu thất bỗng nhiên vỗ vỗ tay, nói, “Lão thật hồ đồ, trong phủ còn có một ít người của chúng ta, vẫncơ hội đi ra ngoài.

Có sao?” Ta nhìn Chu thất hỏi, “Hiện tại cũng có thể ra khỏi đây!” Chu thất vuốt vuốt chòm râu, tựa hồ đối với chủ ý do chính mình nghĩ ra thực vừa lòng, nói, “Hiện tại là đầu hạ, rau dưa và trái cây trong phủ chúng ta cần phải ra ngoài thu mua, tam hoàng tử tuy rằng có thể trú binh ở nơi này, nhưng dù sao không có lệnh của Hoàng đế không cho phép tiến đế đô, như vậy cho tới nay chuyện thu mua hẳn là do hạ nhân trong phủ làm.

Có lý.” Ta nghĩ nghĩ, đây quả thật là biện pháp tốt, bất quá vẫn tồn tại chút vấn đề, “Bên ngoài binh mã nhiều như vậy, đi ra ngoài có thể rất nguy hiểm không?”

Công chúa xin hãy yên tâm, hạ nhân chúng ta lưu lại trong phủ đều là người của Ngự Tông trải qua thiên chọn vạn tuyển (tuyển chọn kĩ càng), vô luận mưu kế hay võ cồng đều có tiếng trên trên giang hồ. Mặc dù không thể nói vạn vô nhất thất (tuyệt đối không có tý sơ hở nào), nhưng tóm lại nắm chắc năm thành.”

Hắn đứng lên nói, “Ngài hẹn gặp bạn bè giờ nào, ở đâu? Ta một hồi đi thông tri người khác, bảo bọn hắn bằng mọi cách phải đi ra ngoài, đem tín vật chuyển lời cho bằng hữu của ngài.”

Ân.” Ta đem thời gian hẹn với Thanh Nham đều nói cho Chu thất, sau đó viết một phong thư, trong thư đề cập nỗi bất tiện hiện tại của ta, nếu có thể bứt ra thì sẽ đi theo Chu Tước tìm hắn. Ta lo lắng dặn dò Chu thất, bằng mọi giá không nên đề cập với Thanh Nham tình cảnh hiện nay của ta, nếu không, không biết sẽ có chuyện náo nhiệt gì xảy ra nữa.

Chu thất trở về viết mật hàm, kèm theo cả tín vật của ta. Lòng ta còn có chút hoảng hốt, ở trên giường lăn qua lộn lại cũng ngủ không được, luôn cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, nhưng đến tột cùng ở đâu nhất thời cũng không thể nghĩ ra được. Ta nghe được thời điểm Chu thất xuất địa cung thanh âm cơ quan mở ra, muốn đảm bảo hắn trở về rồi mới ngủ tiếp, nhưng đợi thật lâu hắn không trở về, cuối cùng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Nhân Tông thịnh vượng, ngày hai mươi ba, tháng năm, năm mười tám, Nghi cần y, chui từ dưới đất lên, an táng, tế gả thú, khai sáng. Ngày này là ngày ta ước hẹn với Thanh Nham, bảy ngày trước, ta khát cầu hắn dắt tay ta lưu lạc thiên nhai, phải tách ra ta xử lý tốt hết thảy sự tình trong phủ liền cùng hắn rời đi; nhưng sau một tuần, ta phải trốn trong địa cung chờ các sư phụ tới cứu ta, muốn gặp mặt hắn nhưng khó khăn chồng chất khó khăn.

Chu Thất tối hôm qua ra ngoài sau đó không có trở về nữa. Buổi sáng ta tỉnh lại gọi vài tiếng nhưng không nghe thấy tiếng của hắn. Mò đến phòng hắn, cũng không có một bóng người. Cả người ta cơ hồ lạnh thấu, đêm qua vẫn suy nghĩ suốt, hôm nay mới nghĩ đến, Chu thất chỉ nói cho ta biết làm sao để thu thập tin tức, cũng không nói rõ làm sao để truyền tin ra bên ngoài. Hơn nữa hắn cũng nói qua, cũng không phải mỗi ngày đều có tin tức, nếu như ngày mai phải hành sự, có phải hắn phải rời khỏi địa cung mới có thể đi ra ngoài hay không?

Ta lo lắng đi tới đi lui trong phòng, nơi này không có mặt trời, căn bản không biết đến cái gì gọi là thời gian, đến cuối cùng ta không chịu nổi nữa, quyết định rời khỏi địa cung, đi ra ngoài thăm dò tin tức. Ta vẫn lo lắng tìm không thấy cửa ra, không nghĩ tới thời điểm ra ngoài một đường đều thuận lợi, vài cơ quan đều giải được. Lãng phí biết bao nhiêu thời gian, ta mới đi tới được tầng cao nhất địa cung, nhẹ nhàng xoay chuyển cơ quan, ánh sáng chói mắt cơ hồ biến mọi thứ thành màu trắng, qua một hồi lâu mới thích ứng được.

Bên ngoài mặt trời chói chang, nhìn lên thời gian đã qua buổi trưa. Ta nhìn nhìn bốn phía, cũng không có những người khác, lập tức nhanh nhẹn nhảy ra, che mặt. Ánh mặt trời xuyên qua rừng trúc rậm rạp lờ mờ chiếu, trên mặt có chút mồ hôi ẩm ướt. Có lẽ là ở trong cung ngốc thời gian có chút lâu, thời điểm vừa ra khỏi phủ ta vẫn chưa phát hiện, đi tới bỗng nhiên cảm giác không thích hợp, quá im lặng. Ngay một tiếng điểu kêu đều không có.

Ta vận khởi nội lực cố gắng bắt giữ những thanh âm rất nhỏ, có người, không chỉ một hơi thở. Lòng ta cả kinh, đề khí chân đạp một viên Thúy Trúc nhảy lên cành trúc trên cao. Cành trúc chịu không nổi sức nặng của ta, theo lực đạo của ta chao đảo về phía trước, ta loay hoay đứng dậy đạp bước trên ba bốn cành trúc mới xem như có thể đứng vững.

Tê Nhi, ngươi lại không ngoan” một thanh âm quen thuộc làm cho tóc gáy đều dựng thẳng lên, “Tam ca đã thấy ngươi, còn không mau xuống dưới.”

Chương 82: Tìm đường sống

Chương 82: Tìm đường sống
Ta vốn đang lo lắng không biết ở trong lòng đất có thể ăn những gì, thế mà Chu thất đã chuẩn bị xong một bàn đầy đồ ăn giống bữa sáng. Hắn nói địa cung này được xây gần Kiến Thành là vì sợ xảy ra chuyện cần có chỗ để tị nạn, cho nên các loại cung ứng vẫn đều sung túc. Lần này, trước khi hai sư phụ cùng nhau rời đi đã dặn dò qua, nên bọn họ còn tích trữ riêng một ít, đủ dùng trong vòng một tháng. Biết được chuyện này ta trở nên kiên định một ít, sau khi ăn xong liền thỉnh Chu thất tiên sinh đi vài vòng trong mật đạo. Chu thất nói địa cung này không lớn, nhưng dễ lạc đường, cho nên dù muốn đi đâu, tốt nhất đều phải gọi hắn dẫn đường.
Ta cũng không giật mình bởi việc này, các sư phụ từng học qua thuật Kỳ Môn Độn Giáp, chắc hẳn thời điểm kiến tạo chỗ này phải bố trí trận pháp. Chu thất gọi nơi này là địa cung cũng không phải không có đạo lý, trừ bỏ phòng của ta nằm bên ngoài, nơi này bốn phía đều thông suốt, nối tiếp với rất nhiều gian phòng, trừ bỏ phòng ngủ, phòng bếp còn có nhà kho, so với tẩm cung của ta dường như còn lớn hơn một chút. Mặc dù như thế, dù sao cũng chỉ là một ít đất đá bình thường, ta dạo quanh một vòng cảm thấy không có gì đáng nhìn, liền trở về ngủ. Nằm trên đệm thoải mái, ta bắt đầu tự hỏi tất cả mọi chuyện, nếu như còn cảm thấy hết thảy đều là trùng hợp, thì hẳn là ngu ngốc chứ không phải đơn thuần, hồn nhiên.
Nhưng trước mắt trừ bỏ ở trong này tự bảo vệ mình, không còn cách nào khác. Trước mắt hết thảy là một đoàn sương mù, ta đứng ngay trung tâm, chỉ có thể lấy bất biến ứng vạn biến. Ở sâu dưới lòng đất, ngày đêm chẳng thể phân biệt được, đồng thời lại lo lắng tình hình hiện tại, mỗi ngày trôi qua đều khá lâu. Thời điểm nhàn rỗi, ta lại suy tư miên man không yên, đành phải gọi Chu thất tới nói chuyện phiếm.
Chu thất thuộc dạng người hay nói, ta mỗi ngày nghe hắn nói về mọi chuyện xảy ra trong phủ. Nói đến những chuyện hắn đã làm, lại thao thao bất tuyệt. Chu thất chủ yếu phụ trách địa cung. Theo hắn giảng giải, thời điểm ở trong phủ, trừ bỏ quản lý Cung này, cũng không có cơ hội cùng thủ hạ khác thủ hạ liên hệ. Tình huống hiện tại cũng là một người khác thông tri hắn, hắn mỗi ngày giờ tý đều đi tuần địa cung một lần, phụ trách thu thập tin tức do kẻ khác đem đến chỗ ẩn nấp bên cạnh khối cự thạch trong rừng trúc. Theo lý thuyết địa cung to lớn như thế, hẳn là không hề chỉ có một cửa đi thẳng ra ngoài cung, nhưng mỗi khi ta hỏi Chu thất, hắn lại nói chưa bao giờ nhìn thấy lối ra khác.
Nhìn dáng vẻ của hắn không phải là nói dối, nhưng ta còn cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái. Sư phụ Ôn Nhai từng nói với ta một đạo lý: mọi chuyện trên thế gian, đại để đều không thoát khỏi bốn chữ “Nhân chi thường tình” (lẽ thường của con người), nếu như có một sự kiện thập phần trái ngược nhân chi thường tình, như vậy trong đó tất có ẩn tình. Đúng là như vậy, trong lòng ta luôn luôn có chút âm thầm nghi hoặc, địa cung này là chỗ dùng để tị nạn, nếu như chỉ có một con đường đi từ trong phủ đến, vậy thì thực không bình thường, nhỡ khi xảy ra chuyện thì chạy trốn như thế nào.
Giờ phút này mới hối hận lúc trước không có hảo hảo cùng sư phụ tu luyện, chỉ nhớ mang máng sư phụ khi giảng Kỳ Môn Độn Giáp có nói, trong tám cửa có khai, hưu, sinh ba cửa may mắn. Nhưng làm sao để bày bố trận pháp, đem ba cửa kia thiết lập tại địa phương nào, ta một điểm cũng không nghĩ ra được. Sư phụ cũng thật là, có địa phương như vậy cũng không sớm nói cho ta biết trước, hiện tại muốn rời phủ đi đều là khó càng thêm khó.
Nghĩ đến đây đầu óc bỗng nhiên nhớ lại một sự kiện, thời điểm lần đầu tiên ta được Chu thất đưa đến, trong địa cung trung có một gian phòng không vào được. Cái phòng kia nằm tận sâu cùng trong Cung, toàn bộ cửa chỉ dùng một khối huyền thiết thật lớn tạo thành, xem ra cần cơ quan đặc biệt mới có thể mở ra. Chu thất nói nơi này được kiến tạo từ gì hắn cũng không rõ, từ ngày xây dựng Kiến Thành chưa từng thấy các sư phụ mở ra lần nào. Đường đi vào địa cung có thể nằm ở nơi khác hay không? Ta gọi Chu thất theo ta cùng đi mở cửa, ta lần mò chung quanh nhưng không tìm được cơ quan gì. Ngày mai chính là ngày ước hẹn cùng Thanh Nham, ta muốn ngoãn ngoãn chờ đợi theo lời hắn, liệu hắn có thể xông vào phủ tìm ta hay không?
Nghĩ vậy lòng ta trở nên băng giá, thật sự là quá nguy hiểm, hai nắm đấm đối đầu địch bốn tay, huống chi là binh mãnh tướng mạnh dưới trướng Tam ca. Ta suy nghĩ thông suốt, cảm thấy vô luận như thế nào đều phải nghĩ cách ra ngoài gặp mặt hắn(Thanh NHam).
p/s: tuần vừa rồi tham gia hoạt động đoàn đi cắm trại khá vui, các bạn cũng nên đi vui chơi giải trí giống m nhé, nói lảm nhảm quá!!! SPOIL một tí, thêm một chương nữa là có thịt để gặm rồi của Tam ca và Tê nhi nhé.

Chương 81: Tâm an khắp nơi an

Chương 81: Tâm An khắp nơi An

Ta nằm trên giường gỗ trong mật thất, trong lòng có chút thê lương buồn bã. Theo như lời hắn, còn có một nhóm người nghe lệnh sư phụ bảo hộ ta trong đám hạ nhân, bọn họ đã thả bồ câu đưa tin thông tri sư phụ, tựa hồ còn có một hai người trốn thoát khỏi thiên la địa võng do Tam ca bày bố ra, thúc ngựa đi Ngự tông cầu viện. Ngự tông cùng Kinh Giao tướng cách nhau không xa, nhưng thỉnh thoảng mới qua lại.

Mấy ngày nay ta sống trong mật thất, phương diện lương thực nước uống đều được chuẩn bị đủ dùng, Chu thất nói xong một ít sự tình liền lui xuống, nói rằng đây là phòng dành riêng cho ta, hắn đi gian phòng cách vách nghỉ tạm. Nghĩ lại tình hình mấy ngày gần đây, những ngày tháng yên bình an ổn lại rời đi cùng sư phụ, Tam ca đã biến thành bộ dáng phúc hắc như thế này.

Trước mắt hết thảy khó bề phân biệt, ta xoa xoa thái dương, quyết định trước tiên ngủ một chút. Sư phụ nhanh nhất thì khoảng ba ngày sau mới tới được, chỉ có tu dưỡng thân thể khoẻ hẳn, mới có thể làm tốt chuyện kế tiếp.

Linh tê, linh tê...” Đang mê mang ta nghe được có tiếng gọi ta liền mở to mắt, nhưng làm sao cũng không mở ra được, chỉ cảm thấy trước mắt là một mảnh ánh sáng trắng đẹp mắt nhu hoà. “Ngươi là ai…

Linh tê, linh tê…” Người nọ giống như không nghe thấy thanh âm ta đáp lại, tiếng kêu khàn đặc đầy đau khổ, đó là thanh âm của một nữ tử, tuổi không lớn. Ta trong lòng có chút sốt ruột, không ngừng lớn tiếng kêu, “Ta ngay tại đây, ngươi đừng khóc.”

Người kia lại không nghe thấy, liên tục kêu thất thanh và khóc. “Ngươi là ai, đừng khóc, ta còn chưa chết...” Người nọ khóc như ruột gan bị đứt từng khúc, khiến nỗi bi thương tràn ngập lòng ta. Hai hàng nước mắt theo khóe mắt nhắm chặt chảy ra. “Các ngươi buông, buông…” Nữ tử kia bỗng nhiên cao giọng quát to, giống như gặp phiền toái.

Ta lớn tiếng la lên, “Ngươi xảy ra chuyện gì? Bọn họ là ai?” Trong lòng có một tia thanh minh không ngừng lặp lại nói, đây là ác mộng, đây là ác mộng, hãy nhanh tỉnh lại. Ánh mắt giống như bị bịt kín, không thể nào mở ra được.

Công chúa điện hạ, công chúa điện hạ...” Ta giật mình bật dậy, choàng mở mắt. Trước mắt là đỉnh màn lụa, cùng tẩm cung giống nhau như đúc, ta đứng dậy nhìn chung quanh một lượt, còn tưởng rằng chuyện vừa rồi là chỉ một giấc mộng, tìm khắp xung quanh cửa sổ, đột nhiên nhớ tới đây là mật thất.

Công chúa điện hạ…

Chu thất tiên sinh có việc sao?”

Công chúa điện hạ vừa rồi không ngừng khóc kêu, tiểu lão nhân còn tưởng xảy ra chuyện gì. Quấy rầy công chúa nghỉ ngơi, thỉnh công chúa trị tội.”

Không cần, ta vừa rồi bị doạ một chút,” ta thấy hắn ở ngoài cửa nói chuyện cung kính trả lời, trong lòng có chút buồn cười, cho tới nay nỗi lòng tối tăm từng chút từng chút một được hoá giải. “Xin hỏi Chu thất tiên sinh hiện tại là giờ gì?

Ngoài cửa lập tức trả lời đến, “Hồi công chúa, hiện tại là giờ mẹo.” Nguyên lai đã là ban ngày. Ta nghĩ nghĩ, nói, “Vậy thì làm phiền tiên sinh lại đi chuẩn bị chút gì đó để ăn, lát say còn có chút vấn đề cần thỉnh giáo.”

Điện hạ đã nói vậy nô tài đi trước chuẩn bị chút đồ ăn.”

Tốt, Chu thất tiên sinh ──”,

Công chúa còn phân phó gì không?”

Không có, chính là, đa tạ sự chăm sóc của ngươi.”

Qua một vài giây, hắn mới cung kính trả lời đến, “Công chúa nghiêm trọng hoá, đây là trách nhiệm của Chu thất.” Thanh âm có chút hơi hơi run rẩy, lập tức còn nói thêm, “Công chúa thỉnh nghỉ ngơi trước, khi nào chuẩn bị cơm xong nô tài lại đến bẩm báo.”

Ta ừ một tiếng, sau đó chợt nghe thấy tiếng bước chân rời đi của hắn. Trong lòng một góc căng thẳng cuối cùng cũng chậm rãi thả lỏng. Ta vốn mặc y phục mỏng nằm ngủ, đứng dậy liền choàng áo khoác, dùng lược chải sơ mái tóc.

Ngày hôm qua do vội vàng cùng mệt mỏi, không chú ý tới cái gì, hiện tại đứng dậy ta mới phát hiện, cách bài trí căn phòng này giống tẩm cung như đúc, nghĩ đến thời điểm sư phụ bố trí mọi việc chắc hẳn tốn rất nhiều tâm tư. Ta cuối cùng vốn nghĩ sư phụ là lòng mang thiên hạ (lòng chỉ nghĩ tới việc lớn), không nghĩ tới ngài cũng sẽ dụng tâm những chi tiết nhỏ như vậy.

Nghĩ đến đây đưa mắt nhìn bốn phía, nhìn thấy một số vật mà tẩm cung của ta không có. Đó là một bộ chữ, hạ bút cứng cáp hữu lực lại tiêu sái tuấn dật, ta vừa thấy đã biết là nét chữ của sư phụ Ôn Ly, mặt trên viết năm chữ to, “Tâm An khắp nơi An”. Nguyên lai sư phụ đã sớm lường trước ta sẽ có ngày hôm nay, cho nên đã viết sẵn làm cho ta an tâm sao? Tâm An khắp nơi An, ta lẩm nhẩm một lần một lần đọc những chữ sư phụ, sư phụ nếu đã sớm liệu được ngày hôm nay, như vậy hết thảy tai nạn trước mắt, đều chỉ là tạm thời đi. Ta nhẹ miết nét chữ của sư phụ, tâm cũng dần dần bình tĩnh một ít.

Chương 80: mật đạo trong Trúc Lý quán

ôi ad lười quá đã edit từ lâu mà k chịu pót lên, thôi kệ xin các bạn liều thuốc vậy.:))))

Chương 80: Mật đạo trong Trúc lý quán

Ngay giây phút đó trong lòng ta lại có chút giải thoát, tuy rằng còn có chút không cam lòng, đã đi đến được nơi đây… Nhưng thôi, cứ như vậy đi. Nhắm mắt lại chờ đợi một kích trí mệnh, nhưng không có gì xảy ra, ta chậm rãi mở mắt, lại không thấy một bóng người nào. Người kia trong giây lát vừa rồi chợt biến mất. Tất cả hết thảy đều giống như là ảo ảnh. Giờ này khắc này mới cảm thấy một cơn buốt lạnh chạy dọc sống lưng, trên trán mồ hôi lạnh chảy xuống ── quả nhiên ta không muốn chết.

Ta sửng sốt một hồi, xoay người nhìn bốn phía, không có bất kỳ dấu vết nào lưu lại. Người kia rốt cuộc là ai, thích khách là người của Tam ca, tại sao lại tới nơi này, vì lý do gì không giết ta? Bao nhiêu suy nghĩ khiến ta cảm thấy phiền chán, đứng từ đây có thể nhìn thấy hình ảnh ánh trăng trong hồ nước phía xa xa. Đúng rồi, phải đến đó ngay lập tức, bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để suy nghĩ vẩn vơ. Ta đề tức cẩn thận chạy về phía rừng trúc, bên tai truyền đến thanh âm vụt vụt, gió đêm hong khô mồ hôi trên người, cảm giác lạnh buốt khiến ta rùng mình.

Cuối cùng cũng đến sâu trong rừng trúc, ta sải bước đến tảng đá đứng sừng sững đề “Tiêu Diêu thúy” phía trước, nhìn quanh khắp. Ánh trăng sáng trong, Trúc ảnh Y Y, ánh trăng xuyên qua cành lá chiếu vào rừng trúc, vạn vật giống như được bao phủ bởi một tầng lụa trắng mông lung.

Thâm Lâm nhân không biết,

Minh Nguyệt đến tướng chiếu”

(Đại ý: Người trong rừng sâu không biết

Trăng sáng rọi đến người)

Thơ của Vương Ma Cật bỗng xuất hiện trong đầu ta, nguyên lai thi nhân nói, chính là ý cảnh này. Ta bỗng nhiên nhớ tới lời giảng sư phụ ngày ấy cùng bộ dáng vẽ tranh, nếu như có thể lựa chọn, ta thật sự hi vọng hết thảy đều không có gì xảy ra. Thời gian ngắn ngủn trong vài ngày, không biết tại sao lại trở nên thế này.

Công chúa…” Một thanh âm u u truyền vào tai làm ta kinh ngạc đến mức nhảy dựng lên. Ta xoay người nhìn lại, phát hiện cự thạch dính một khối đất và thảm cỏ xung quanh đều bị nhấc lên, một người một tay nắm tảng đá, một tay khoa tay múa chân với nàng. Quả nhiên không phải sư phụ… Tuy rằng đã sớm đoán được nhưng trong lòng ta vẫn còn chút chút âm thầm tiếc nuối. Đúng rồi, nếu như là sư phụ, người đã sớm cứu ta, sao còn phải dẫn ta đến nơi này.

Ta không tiếng động đặt tay lên nhuyễn kiếm nhìn người kia, hơi do dự. Dưới ánh trăng mơ hồ hé ra khuôn mặt bình thường. Hiện tại đã đến mức này, ta không có lý do gì để do dự, nhưng vẫn còn chút lo lắng… Như cảm nhận được cảm xúc của ta, người nọ lại nhẹ giọng nói, “Công chúa, chủ nhân của bỉ gia1 sợ ngài lo lắng, lệnh cho ta nói với ngài ba chữ, Trúc lý quán.”

[1]: ý chỉ người xấu xí, ở đây chỉ bản thân xấu xí.

Ta gật gật đầu, trong lòng biết hẳn là không sai, lập tức sải bước đến cạnh hắn. Cửa vào hơi nhỏ, đủ chỗ cho không dưới hai người, hắn nhìn xung quanh một chút, cởi bao tay bên ngoài ra, sau đó cẩn thận đỡ ta nhảy vào bên trong, sau đó chính mình cũng nhảy vào. Bên trong so với tưởng tượng của ta còn thấp hơn, chỉ tới cổ.

Hắn nói một tiếng, “Thỉnh công chúa cúi đầu.” Sau đó hắn lập tức không tiếng động đóng cửa động. Bốn phía lập tức lâm vào tối đen, ta khom người ở cửa nhỏ hẹp, trong lòng bất giác có chút khẩn trương. “Công chúa xin chờ một chút.” Người bên cạnh trong bóng đêm cung kính nói một tiếng, sau đó chỉ nghe một thanh âm vang lên, không biết làm thế nào một khối thổ địa dưới chân chậm rãi di động, chỉ chốc lát lộ ra một cửa động khá nhỏ, phía dưới mơ hồ có ánh sáng từ ngọn đèn truyền đến, một dây thang ngoằn ngoèo đi xuống dưới.

Công chúa thỉnh đi theo ta.” Người kia chính mình tự hạ cầu thang xuống, sau đó giúp ta bước chầm chậm xuống. Phía dưới là một không gian kín phong bế, lớn hơn chỗ ở trên kia, trên tường có một ngọn đèn phát ra ánh sáng le lói.

Đầu tiên hắn sờ soạng mặt tường một hồi, lại lấy ra một khối Như Ý nhìn giống cục đá nhỏ từ trên người, hướng tới đèn tường, đè mạnh xuống. Một mặt vách tường chậm rãi xê dịch về phía sau, mật đạo u ám dần dần xuất hiện ngay trước mắt.

Cách bố trí của mật đạo, cùng mật thất dưới đất trong thư phòng cơ hồ giống nhau như đúc. Quả nhiên do các sư phụ chuẩn bị. “Công chúa, chủ nhân hiện tại có việc tạm thời cũng chưa về, bọn họ dặn ta nếu như phiền toái liền an bài công chúa tới đây. Thị vệ của Tam hoàng tử canh gác sâm nghiêm nên hôm nay mới báo cho ngài, thỉnh công chúa tha lỗi!” Người nọ dẫn ta đi sâu vào bên trong, vừa đi còn cẩn thận giải thích tình huống hiện nay.

Không biết ta nên gọi ngươi là gì?” Ta đã chứng kiến thủ đoạn của Tam ca, liền biết hắn có thể thông tri đến ta đã là không dễ, trong lòng không khỏi có chút cảm kích. “Tiểu nhân Chu Nam Sơn, mọi người đều bảo ta Chu thất“.

Ta gật gật đầu, nói, “Phiền toái Chu tiên sinh.” Hắn lập tức cúi đầu nói, “Công chúa không cần nói như vậy. Nô tài đã ở đây từ ba năm trước làm việc trong phủ trướng, vốn là hạ nhân của ngài, sao dám nhận lễ của ngài. Lúc trước thần cũngvinh hạnh gặp qua công chúa vài lần, hôm nay có thể cùng công chúa nói chuyện đã là đại đại vinh hạnh.”

Khó trách có chút quen thuộc, đúng là lão nhân trong phủ. Ta thấy hắn kinh sợ trả lời, mỗi khi nói một câu đều giảm tốc độ đi chậm lại, chắp tay cung kính nói. Vì thế ta cũng không hỏi lại cái gì, theo hắn chậm rãi tiến về phía trước.